Linh Nga Niê Kdăm
taytrung 4 tay trung quangcao1.gif Tây trung 1
1 2 3 4

Hải quân vùng 4, tự hào & tin tưởng

Được viết bởi : Admin | Ngày 2015-25-03

                             

                 12 tiếng chòng chành trên đen kịt biển đêm từ Côn Đảo về đất liền. Tiếp ngay đến 10 tiếng đung đưa đánh võng trên xe đò giữa nắng rát từ Vũng Tàu tới Cam Ranh ( cho đến tận sáng hôm sau, cảm giác chung chiêng vẫn còn chưa buông tha) . Xách hành lý lên chiếc xe của Hải quân vùng 4 ra đón rồi, mà vẫn gờn gợn sao đó khi thấy cứ miên man chạy miết giữa  cát trắng, thông xanh và tiếng biển àm ạp vỗ bờ. 5km như thế mới về đến nhà khách của vùng, nơi các văn nghệ sỹ cùng được mời trong chuyến đi thực tế này vừa tụ hội.

Xe trôi trên hệ thống đường xá rộng thênh thênh, qua ngổn ngang lớp lớp công trình nhà cửa, tất cả đang gấp rút hoàn thành cho kịp ngày kỷ niệm 60 năm thành lập Quân chủng ( tháng 5/2015). Nhưng  hoàng hôn đỏ đã sắp tắt nên dường như không một bóng người. Có cảm giác ngờm ngợp bởi sự mênh mông của cảnh quan, không biết tới đâu là điểm tận cùng. Và tiếp đó là vẻ hoang sơ của những bãi biển trắng cát, những con sóng đầu bạc, những  khổng lồ đá chen giữa cây rừng xanh ngắt, dường như cảnh biển còn lộng lẫy, xứng trở thành các khu nghỉ dưỡng hơn cả Nha Trang, Đà Nẵng, vốn được bình chọn là những bãi tắm đẹp của khu vực Đông Nam Á. Nhưng điều ấy cũng đúng thôi, vì Vịnh Cam Ranh chính là một trong bốn địa thế  biển đẹp nhất thế giới.  

Chưa hết. Mỗi ngày đi thực địa ngang mọi nẻo đường qua các công trường bề bộn, thấy rất rõ một khu đô thị khang trang, với dãy đèn đường xinh xắn bằng pin mặt trời đang dần hình thành. Và thật thú vị vì quanh thành phố tương lai đó hệ thống những cây xanh, các cụm hoa giấy ( loài hoa càng nắng gió càng nở rực rỡ), đã được chăm chút trồng xuống và tưới tắm, sẽ lớn nhanh cùng với sự tiến triển của công trình. Cũng như núi non, rừng cây xanh quanh căn cứ vẫn được giữ nguyên hiện trạng. Để nơi đây rồi sẽ là một môi trường trong lành dành cho cán bộ, chiến sỹ và gia đình, với đủ cả nhà ở, trường học, bệnh viện, siêu thị…có thể ngõ hầu phần nào giải quyết được việc làm cho những người vợ lính hải quân bớt nỗi vất vả , sự thổn thức xa chồng chăng?

Tất cả đem lại sự bất ngờ đầu tiên.

                Khi biết được phân công tiếp cận thực tế tại Đoàn 957, đơn vị bảo vệ an ninh Vùng 4, thậm chí phải ngủ lại giữa nhà khách Vùng vắng tanh, rộng rênh chứ không được xuống tận đơn vị như các bạn khác; nhóm chúng tôi ( hai họa sỹ Dương Sen – Hồ Minh Quân của Hội Mỹ thuật Việt Nam, nghệ sỹ Trần Quốc Dũng của CLB nhiếp ảnh Chiến sỹ, nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng và tôi, đi theo sự điều động của Hội Nhà  VN) đều đã có vẻ hơi chán ngán. Lo rằng bảo vệ  thì sẽ chẳng có gì nhiều để xem và nghe. Lấy gì mà viết? Nhưng lịch hoạt động mà thượng tá Hoa Văn Phương, phó Chỉnh ủy Đoàn 957 đưa ra, đúng như lời anh hứa, đã đem đến cho cả nhóm nhiều điều “ bất ngờ và thú vị”.

                 Trong hành trình năm ngày ngắn ngủi, chúng tôi đã được tiếp cận sức mạnh của Hải quân Việt Nam Vùng 4. Theo quan điểm rất mù mờ của tôi về quân sự, thì đất nước ta còn nghèo, tận dụng bằng cách bảo quản, giữ gìn và cải tiến thật tốt những vũ khí sẵn có, đã từng qua những cuộc chiến giữ nước, nếu xảy ra chiến tranh trên bộ cũng là điều hợp lý.  Bởi những năm rất xa ở các miền quê lúa Bắc bộ, tôi từng chứng kiến những người lính áo màu cỏ úa, nhỏ bé so với khí tài dồ sộ, chẳng đã vận hành rất tài tình tên lửa của bạn , để bắn cháy hàng ngàn phi cơ lẫn pháo đài bay B52 hiện đại của Mỹ đó sao?

Và cũng có hề hấn gì khi bên cạnh đó, để bảo vệ lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc, Hải quân được trang bị những chiếc tàu ngầm “mẹ” : Hồ Chí Minh, Hà Nội, Hải Phòng, các tàu ngầm  “con”, đều vừa mới “bóc tem”; lẫn những chiếc tàu hộ vệ tên lửa tuần tiễu mặt nước mang tên các vị vua oanh liệt của Đại Việt như Đinh Tiên Hoàng, Lý Thái Tổ…giống y hệt những con cá voi khổng lồ, cùng hàng chục chiếc tàu trắng xóa, bập bềnh trên biển xanh của Chi đội kiểm ngư bảo vệ ngư trường. Tất cả đều hết sức hiện đại.  Quân cảng Cam Ranh ( trừ tàu ngầm chỉ được nghía từ xa thôi nha)  cho các văn nghệ sỹ chúng tôi, những kẻ vốn rất hay tò mò,thọc mạch, xem tận mắt, rờ tận tay, thậm chí là hàng chục chiếc máy ảnh đủ chủng loại thi nhau bấm tanh tách, không chỉ hớn hở  từ hầm tàu cho đến sân đậu trực thăng, mà còn “hành” các chiến sỹ kiểu  này, dáng nọ .  

Bên cạnh đó, việc chứng kiến sự luyện tập miệt mài và gắt gao của  binh lính với các loại  khí tài, cho sẵn sàng chiến đấu giỏi trên bộ, lẫn các phương án phòng chống biệt kích người nhái xâm nhập từ phía biển,  mang lại cho chúng tôi cảm giác sung sướng, tự hào và tin tưởng vào sự lớn mạnh của Hải quân Việt Nam.Thậm chí là yên tâm nữa nhé.

Đó là bất ngờ thứ hai.

“ Nhanh như điện, diện như Hải quân” câu nói vui của một sỹ quan thuộc  Đoàn 957, dường như vận rất chính xác cho  chính trị viên tiểu đoàn Tăng – Thiết giáp Hà Thanh Hải, chàng đại úy 38 tuổi, cao 1,78m, đẹp trai như diễn viên điện ảnh hướng dẫn chúng tôi thăm hoạt động của đơn vị . Quả thật, từ chỉ huy các cấp  trong trang phục sỹ quan, cho đến từng chiến sỹ với yếm thủy quân, mũ dải bay phất phơ hoặc trong bộ đồ tác chiến loang lổ, trên giảng đường, khi tập điều lệnh, trong con mắt phụ nữ của tôi , đều rất điển trai. Cứ như khi tuyển quân họ đã được lựa chọn kỹ càng về hình dong vậy. Cái vẻ đẹp rắn rỏi đầy nam tính khiến họa sỹ Hồng Minh Quân say sưa như lên đồng, hối hả ký họa  tới hàng chục chân dung từ sỹ quan đến lính.

 Theo Đại tá Đoàn trưởng Thân Ngọc Hướng, thế hệ các sỹ quan ở  957 hiện nay, 100% đều đã trải qua ít là hai năm, nhiều thì năm, bảy năm ngoài quần đảo Trường Sa. Nghĩa là những tháng năm gian khó và thiếu thốn, dạn dày với sóng gió biển khơi của những người lính giữ đảo ( cái thời còn phải mặc áo mưa trong lôcot khi “gặp mưa trên đảo Sinh Tồn” , hay thời “ chỉ có  sư trọc đầu hát tình ca” trên đảo Sơn Ca trong thơ Trần Đăng Khoa ..),đã tạo nên cả vẻ đẹp phong trần trong tư thái, lẫn tâm hồn các anh. Thế hệ đã, đang và sẽ làm nhiệm vụ vì Trường Sa ở Vùng 4 hôm nay, dẫu không đồng thời với chiến trận Gạc Ma, Cô Lin; nhưng các câu chuyện nho nhỏ lượm  được từ những phút tâm tình, vẫn tác động rất mạnh đến cảm xúc của chúng tôi. Nào là những kỷ niệm gắn bó, thương yêu, chia sẻ mọi vui buồn giữa chỉ huy và chiến sỹ ngoài đảo xa. Nào những câu chuyện tình đẹp về những người vợ hiền, con ngoan tận Quảng Ninh, Thái Nguyên hay Nghệ An, ngày đêm không bao giờ nguôi nỗi khắc khoải xa chồng. Hay mối duyên dang dở bởi ai đó chẳng cảm thông được với cuộc đời người lính biển. Họ đã từng có người không thể về chịu  tang cha,hay phần lớn không được ở bên vợ con khi vượt cạn hoặc xảy ra hoạn nạn, mọi việc chỉ trông chờ vào đồng đội nơi đất liền. Đơn giản chỉ vì ngày ấy 6 tháng mới có một chuyến tàu ra đảo. Và trực thăng có thể cấp cứu ngư dân về đất liền, chứ không thể chở sỹ quan hay chiến sỹ cũng hoàn cảnh ấy…Muôn vàn những hy sinh âm thầm mà người lính Hải quân luôn chấp nhận. Nên càng đáng yêu biết mấy nụ cười bẽn lẽn của  Hà Kiên Cường, vừa tròn 28 tuổi, chưa vợ, ( lại cũng vô cùng đẹp trai), thuyền trưởng tàu kiểm ngư 769, người đã từng cùng những chiến sỹ của mình vững vàng đối mặt trực diện với những kẻ xâm lấn vùng biển của Tổ quốc trong vụ dàn khoan 981… kể cái cách đánh nhau chắc chỉ có ở Việt Nam, rằng “  quẳng cả lưới lẫn dây chuối cho quấn vào chân vịt tàu nó, hết chạy ”. Hay thật cảm động với tâm tư  chú lính trẻ “ Ở ngoài biển chẳng ai cảm thấy một chút run sợ nào trước sự hung hăng của bọn họ. Có hai bài hát mà mỗi khi phát ra chúng cháu thấy như được tiếp thêm sức mạnh và rất hào hứng là  Quốc ca và Tôi lắng nghe Tổ quốc gọi tên mình cô ạ ”.

Trò chuyện với các chiến sỹ trẻ đều cuối thế hệ 9X ở các Tiểu đoàn, dù là trên các khoang tàu chiến chật chội, hay đang luyện tập ngoài thao trường ngập nắng gió miền biển, hoặc miệt mài làm quen với các thiết bị kỹ thuật trong công xưởng lấm lem dầu mỡ, lại mang tới những cung bậc tình cảm khác. Quốc Vượng chàng trai Chăm quê Ninh Thuận cười rất tươi khi trả lời về tục kiêng ăn thịt lợn, rằng “ Bao giờ về plêi cháu lại theo phong tục, còn ở đây cháu là lính hải quân” . Hoặc Phạm Ngọc Sơn, nụ cười trắng lóa trên khuôn mặt đã kịp sạm nắng gió biển, ở một chốt chỉ có vài ba người, mới 19 tuổi, là dân quân tự vệ ở khu phố, được miễn nghĩa vụ, hay những chàng con cưng “ gối ôm” Nguyễn Văn Phúc, Hà Quang Thành…nhà giữa phố đông Hà Nội, Nha Trang hoặc sát bên siêu thị sầm uất ở Vũng Tàu, vẫn viết đơn đăng ký tình nguyện nhập ngũ “ để được làm chiến sỹ hải quân ”.

 Đó chính là bất ngờ thứ ba.

Chuyến thực tế sáng tác của gần 40 văn nghệ sỹ tại Quân cảng Cam Ranh lần này, ngoài hướng tới kỷ niệm 60 năm ngày thành lập Hải quân Việt Nam, còn nói cách khác như Đại tá Ngô Mậu Bình, Phó Chính ủy Vùng rằng “ Hải quân vùng 4 lâu nay chưa được ai nói tới”. Đúng vậy, không được tiếp xúc khó mà hiểu hết những vất vả thầm lặng của các chiến sỹ Vùng 4, với kỷ luật thép giữa cái nắng gió hoang dại của biển, trong chật chội của những khoang tàu, khoang máy bay hẹp, cô đơn trong những chốt xa ngái đâu đó… lại chính là nơi chuẩn bị sẵn sàng tất cả cho Trường Sa và Hoàng Sa từ nhân lực cho đến vật lực, khí tài, bảo đảm an ninh và vận hành tuyệt đối trong mọi thời điểm, tình huống. Thậm chí kể cả việc nhỏ như người em quê ở Nghệ An, mới quý thương nhau mà kết nghĩa, Trung tá tiểu đoàn trưởng Đặng Văn Tám, kể khi đến thăm đội tự túc tăng gia của đơn vị, rằng “ Chúng em vừa bán hết heo ra Trường Sa lớn rồi đấy chị nhé”. Và để chứng minh, “ cậu em” mời bữa trưa với đủ cả rau cải, salat xanh nõn, cá biển, mực nang lẫn ghẹ roi rói tươi của “lính nhà trồng được ”.

Nghĩa là để đảm bảo an ninh, giữ yên chủ quyền của Tổ quốc, từng rặng san hô, đá chìm, đá nổi lẫn ngư trường truyền thống của ngư dân, nhất là để cùng“ khi giặc đến vạn người con quyết tử, giữ đất trời Tổ quốc  yêu thương ”*, đều phải cần đến công sức của cán bộ chiến sỹ Vùng 4, các “ tỷ phú” về đất, trời và biển nơi này, nhưng lại không có đến cả phòng khách đón người thân xa về nghỉ lại!

 Tuy nhiên, anh Hướng, anh Bình ơi, cũng như biển đảo Trường Sa, Hoàng Sa ngoài khơi xa kia, những người lính giữ biển Vùng 4 các anh, luôn sống trong tâm hồn và tình cảm của mọi người con đất Việt. Với riêng tôi, điều ấy càng trở nên tha thiết từ sau chuyến đi Trường Sa năm 2012 đến nay rồi.

Một bất ngờ nữa. Đã cuối xuân, sắp ngả sang hè. Nhất loạt các loại cây trong khuôn viên Bộ chỉ huy Vùng 4 Hải quân và trụ sở Huyện đảo Trường Sa hình như mới cùng lúc rủ nhau nảy lộc, xanh chồi, nõn nà đến làm dịu hẳn cả cái nắng chói chang của biển miền Trung . Như chính sức vươn lên mãnh liệt, đầy khát vọng cống hiến của Hải quân Việt Nam.

 

 

                                                                                                Cam Ranh , tháng 3 mùa biển lặng

 

 

 

 

* Thơ Nguyễn Việt Chiến 

[...]
Xem tiếp

Trong đời, hãy một lần đến Côn Đảo

Được viết bởi : Admin | Ngày 2015-17-03

Sau 12 tiếng dập dềnh trong biển đêm ( hoặc 1h bay từ thành phố Hồ Chí Minh đến sân bay Cỏ Ống), Côn Đảo đón du khách bằng nắng vàng, biển xanh và gió mát. Ở đâu trên đất nước mình có biển đảo thì cũng nắng gió ấy, nhưng gió Côn Đảo mùa này lạ lắm, không chỉ nhẹ nhàng làm dịu đi cái nóng, làm đẹp thêm bãi biển mà dường như còn khiến cho sóng lặng, để người ta buộc phải có ước muốn nhảy ào xuống biển mà bơi đùa.

Đã cuối mùa nên dãy hoa anh đào từ xứ Nhật Bản gần như đã tàn, nhưng hoa giấy thì càng nắng to càng rực rỡ trên suốt dọc con đường từ cảng biển về trung tâm thị trấn, hoặc đưa du khách tới bãi biển Đầm Trầu. Khắp đường phố và trong những mảnh sân nhỏ của các trại tù, có rất nhiều những cây bàng cổ thụ ( cứu cánh của những người tù chính trị trên đảo ngày nào), nay đã được gọi là cây di sản, vừa thay loạt áo mới, xanh mướt mắt, góp phần vào vẻ đẹp bình yên của thị trấn đảo.  Cảm giác bình yên còn đến với bạn rất rõ khi dạo trên phố vắng ngắm hoa, hay đơn giản là nhìn trẻ con người lớn thỏa thuê dỡn sóng trên bãi biển hoàng hôn đỏ, ngay trước cổng những nhà giam cũ rêu phong phủ đầy, mà nếu bước vô bên trong chỉ thấy những cửa sắt và giây kẽm gai đã rỉ sét. ( Mấy bạn gái cùng đi hớn hở : chưa ở đâu có thể tự do chụp hình ngay giữa đường như ở Côn Đảo).

                                                                               Bàng cổ thụ ở Côn Đảo

Du khách còn có thể ghé đền bà Hoàng Phi Yến ( tên tục là Răm),người đã can Chúa Nguyễn Ánh đừng cầu cứu ngoại bang, nên bị bỏ lại nơi đảo vắng. Để lâu nay, một năm dân đảo có hai lễ trọng, đó là ngày giỗ Cô Sáu và ngày giỗ bà Phi Yến. Hoặc dừng lại thắp nén nhang xin hoàng tử Cải ( khóc đòi mẹ bị Chúa vứt xuống biển, dạt về đây) phù hộ, như cư dân trên đảo mỗi khi qua lại, ngắm cây thị rừng trái lúc lỉu, hay chụp hình hai cây Mẹ - Con quấn quít lấy nhau ở cửa đền. Và nhắc lại để hiểu câu lục bát của người  xưa rằng “ Gió đưa cây Cải lên trời, rau Răm ở lại chịu lời đắng cay”.

Chỉ bằng những điều nhìn thấy ngay ấy thôi, khó có thể hình dung nơi đây đã từng là một địa ngục ở trần gian.

Bích Thảo, cô hướng dẫn viên người Cà Mau có giọng nói ấm áp & truyền cảm, tiếng nói trở nên rất nhẹ khi kể rằng “ Phải đến năm 1970, nghĩa là 30 năm sau khi người Pháp dựng nên hòn đảo ngục tù này, thế giới mới biết đến chuồng cọp Côn Đảo. Bởi đã rất nhiều đoàn quốc tế đến đây, nhưng chỉ thấy những buồng giam như mọi trại tù khác trên thế giới, với đủ cả Câu lạc bộ, trạm xá, nhà nguyện…Nhưng đi qua hai lần cổng, quanh co theo vách tường hẹp, có ám hiệu riêng, cánh cửa chuồng cọp mới mở ra ( vì bị giam bít bùng trong các song sắt như nhốt cọp sở thú, mà có tên gọi là “ Chuồng cọp” ). Ở đó, trên trần các phòng giam, còn nguyên những thạp vôi để đổ khi trời nóng và những chiếc chum đựng nước để dội khi trời lạnh, xuống các tù  nhân đang ních chặt người lẫn với thùng phân trong những phòng giam chật hẹp.( Có hẳn một khu lò vôi để tù nhân sản xuất vôi xây dựng và vôi đổ xuống chuồng cọp, từ vỏ sò nhé.)

                                                                          Chuồng cọp không mái

Đấy là chuồng cọp kiểu Pháp. Còn chuồng cọp kiểu Mỹ được xây sau khi dư luận quốc tế lên án, buộc phải đóng cửa chuồng cọp cũ thì khác hơn. Chỉ có một lối đi hẹp giữa mấy chục phòng giam cũng chật hẹp như thế, xây sao đó để chỉ cần đập mạnh vào một cánh cửa sắt, tiếng ồn sẽ vang khắp trại. Có tù nhân đã phát điên hay ngất xỉu vì chịu không nổi tiếng động dữ dội này ( hình như trong ngôn từ tiếng Việt có chữ “ lộng óc”?) . Đối diện với hai loạt phòng giam kín này, là dãy phòng giam không có mái. Tù nhân nào bị giam giữ tại đây, phải chịu đựng hết nắng gắt ban ngày đến cái lạnh sương đêm và từ tường đá. Tù còn có thể bị cai ngục xông vào đánh đập bất cứ lúc nào. Buồn – đánh giải khuây, vui – đánh ăn mừng, không lý do gì - thích thì đánh Lúc nào ở cả hai khu chuồng cọp cũng có xấp xỉ hơn 300 tù nhân. Sau này còn có thêm tù nhân nữ… Khi ở Vũng Tàu, biết hôm sau chúng tôi đi Côn Đảo, ai đó nói “ Ban ngày Côn Đảo có bảy ngàn dân. Đêm đến có hai mươi bảy ngàn”. Ra đến đảo mới hiểu câu nói ấy, vì có đến trên 20.000 liệt sỹ đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây trong lịch sử hơn 100 năm hình thành của hòn đảo bây giờ, cũng nắng ấy, gió ấy và biển ấy, đang trở nên rất tươi đẹp  này.

Nghĩa trang Hàng Dương, nơi có ngôi mộ rất thiêng của nữ Liệt sỹ Võ Thị Sáu - một trong những điều tiên quyết của du lịch tâm linh khi đến Côn Đảo – chưa được gọi là nghĩa trang Liệt sỹ, cho dù một đài tưởng niệm rất hoành tráng đã được dựng nên ở chính giữa. Bởi người ta mới chỉ quy tập và xây  được mộ của 2.000 / 20.000 liệt sỹ, đa số là vô danh. Ngoài ra còn người dân, lính của bên kia cũng được chôn ở đây.

                                                                          Mộ Cô Sáu

Đúng 11 giờ đêm, bài hát “ Biết ơn chị Võ Thị Sáu” của nhạc sỹ Nguyễn Đức Toàn vọng vào bóng đêm nghĩa trang, giữa hàng trăm người thành kính khấn vái trong khói nhang nghi ngút, nghe linh thiêng lạ lùng.

Góp vào vẻ đẹp và bình yên của Côn Đảo còn có những ngôi nhà cổ rêu phong như nhà chúa đảo, nhà lưu niệm Võ Thị Sáu, lẫn người dân hiền hòa, hàng hóa buôn bán niêm yết rõ giá phải chăng, không mặc cả ( trừ tiệm ăn và giá phòng sẽ rất đắt vào những ngày cuối tuần). Bạn có thể mua vài lạng hột bàng để nhấm nháp, người ta nhẫn nại nhặt trái từ hàng trăm cây bàng cổ thu, đập lấy hột làm thành một đặc sản riêng của Côn Đảo. Viếng và cầu xin Cô Sáu, mẹ con bà Hoàng, cho điều gì đó. Rồi tắm biển và dạo chơi trên những trục đường đẹp , vắng vẻ. Yên tâm gọi về bất cứ nơi nào trên đất liền, vì cột viba cao lớn của Vinaphone khiến cho mạng rất khỏe, bất cứ khách sạn, nhà nghỉ, tiệm ăn nào cũng miễn phí wifi.

                                                                                     Hoa giấy & anh đào 

Hãy một lần trong đời đến Côn Đảo, để hiểu đất nước mình hơn, hiểu giá trị  cuộc sống ta có nhiều hơn, bạn nhé !

 

[...]
Xem tiếp

Thuê cả tâm linh ?

Được viết bởi : Admin | Ngày 2015-17-03

 Thông tin cô Sáu ( LS Võ Thị sáu) linh thiêng, 12 giờ đêm cầu gì được nấy nhiều người biết, thế nên ngay từ trước 23h, người nườm nượp đổ đến nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo. Người già, người trẻ, nam thanh, nữ tú, kể cả trẻ thơ còn ẵm bồng hay em đã biết bi bô. Tui còn thấy một cậu trai mặt non choẹt, hớt kiểu trắng chân tóc, chừa lại một chỏm tóc đỏ, dáng vẻ rất chân thành, không biết cậu xin Cô Sáu điều gì? Trên chuyến tàu ra đảo, chị bạn tôi còn phát hiện một cặp tình nhân lén chồng vợ du lịch cuối tuần ra Côn Đảo. Họ có đến mộ Cô Sáu cầu duyên không nhỉ? Đâu có ai ra tới đây mà không đến mộ Cô ?  dù là bất cứ ai, tầng lớp nào, đến lễ đều mang theo lễ vật, chân thành cầu khấn điều gì đó. Ban quản lý nghĩa trang rất chu đáo, không chỉ có sẵn những chiếc mâm để khách bày lễ vật, mà còn có những chiếc xe đẩy cho những người mang lễ quá to. Chợ Côn Đảo có đủ mọi thứ hàng phục vụ theo yêu cầu của du khách, giá cả cũng phải chăng và không nói thách. ( Lễ vật dâng Cô để cầu xin còn kỳ kèo giá nữa sao?)

Mộ Cô Sáu lúc nào cũng ngát hương

 Lễ vật dâng lên cô Sáu rất đa dạng Ngoài hiện vật phổ biến là chiếc nón, bộ gương lược, áo quần, trái cây các loại mà đa phần các khách du lịch theo đoàn góp tiền chung một mâm. Còn những khách lẻ với mục đích cầu khấn sự linh thiêng của Cô thì tùy theo điều họ xin mà lễ lớn đến chừng nào. Bạn mình có con dâu sắp sinh thỏ thẻ “ mình chỉ cầu Cô giúp cho cháu sinh nở an toàn”, mình thì chỉ cầu bình an & sức khỏe. Nhưng có những mâm lễ thật gây choáng với hàng đống vàng thoi, vàng thẻ, hàng sấp tiền âm phủ, xôi, gà, heo quay…nghĩa là niềm tin ở sự linh thiêng của Cô Sáu, là một trong những lý do người ta chọn Côn Đảo làm điểm đến,

Người Côn Đảo chân chất, hiền hòa. Anh lái xe cho đoàn tui rất chu đáo, ngoài việc giúp tìm những chiếc mâm để đâu đó để bày lễ vật, hay kiếm chỗ trống đặt lễ, anh còn thủ thỉ dặn “ Nghĩa trang này không chỉ có Cô Sáu, mà còn cả những người lính của hai bên, người dân thường của đảo cũng chôn ở đây…nên mấy chị cầu cả các vong linh ấy, cho họ được mát mẻ” ( có lẽ vì điều này mà nơi đây không được coi là nghĩa trang liệt sỹ, chỉ đơn giản ghi là “ Nghĩa trang Hàng Dương” thôi. Theo Bích Thảo, hướng dẫn viên du lịch của Ban quản lý di tích, thì đã có hơn 20.000 chiến sỹ hy sinh ở đây, nhưng quy tập về nghĩa trang mới được 2.000, đa số mộ phần vô danh).Nhưng cứ xem người phụ nữ khấn thuê mà tui tò mò ghé sát trộm nghe, thấy lạ : ngồi trước mộ liệt sỹ Võ Thị Sáu, với một mâm lễ đồ sộ, ngoài cầu Cô, còn cầu cả Đức Phật, các quan (quan gì nhỉ?), bà hoàng Phi Yến, lẫn hai đệ tử theo hầu …gi gỉ gì gi nữa, nghe rối cả đầu. Không biết ngần ấy vị, có ban cho  những thí chủ thuê người phụ nữ này cầu hộ điều gì hay không nhỉ? Nhưng xin âm dương ba lần đều thấy không được đấy.

Mấy hôm trước đọc báo thấy chuyện “ dịch vụ khấn thuê” đang phát triển. Không ngờ ra tới Côn Đảo được chứng kiến ngay cảnh này.Cứ như ngu ý của mình thì muốn cầu xin điều gì, tự mình thưa khấn cho rõ ràng, các bề trên thương thì sẽ cho , chứ nhờ người cầu hộ, liệu có nói hết được điều mình muốn không? Kinh nhà Phật chẳng dạy “ Phật tự tại tâm” đó sao? Chẳng lẽ cả niềm tin tâm linh cũng phải thuê nữa sao?

Tui chắp tay lạy Cô, lặng lẽ thầm ngân nga bài ca đã trở thành quen thuộc với mọi người đến chốn đây “ tôi đến hát trước nấm mồ chôn sâu, người Nữ Anh Hùng”. Và cắm thêm nén nhang nơi gốc dương cổ thụ cạnh đó, nơi trước đây tù nhân vẫn thường bị trói vô gốc để hành quyết. Cầu vong linh các anh hùng , liệt sỹ phù hộ cho đất nước an bình và cho mọi kiếp người. 

[...]
Xem tiếp