Linh Nga Nie kdam

Linh nga niek dam

Đất nước hình cá heo

Được cập nhật bởi Admin ngày 0000-00-00 00:00:00

Sau 12  giờ chờ đợi mệt mỏi và ngủ gật gà bay từ Tân Sơn Nhất, qua Manila, cả nhà đặt chân tới đảo Cebu .Gió biển mát rượi & trong lành khiến mọi người tỉnh táo hẳn , tò mò nhìn cảnh quan cũ mèm của một thành phố vốn được mệnh danh là một trong những thủ phủ du lịch của Philipin

 - Cả chuyến đi có điều gì thích nhất?

Khi về. Anh cháu ngoại “sinh viên” lớp 10 trả lời câu hỏi của mẹ rằng :

- Con thích nhất lúc được làm thuyền trưởng.

                                                               Bốp làm thuyền trưởng

Là một đất nước toàn đảo, những hòn đảo xanh lá cây nằm giữa biển nước xanh lục trong suốt, hầu như tất tần tật các phương tiện giao thông trên biển của Philipin, từ xuồng cao tốc, thuyền đánh cá của cư dân, thuyền máy, thuyền buồm dành cho du lịch… ( trừ tàu thủy lớn), đều mô phỏng hình dạng con thuyền của thổ dân da đỏ mình đã từng nhìn thấy đâu đó trên phim ảnh. Thân thuyền hoặc xuồng có thể bằng gỗ, bằng sắt, nhưng bộ càng hai bên thành của tàu, thuyền lớn nhỏ cỡ nào cũng bằng tre tất. Rất kềnh càng khi ra vào bến bãi, phải lần lượt chờ nhau chứ không thể đỗ san sát được, nhưng đi trên biển thì độ lắc lư vì sóng lừng giảm đi rất nhiều.( Cũng xuồng cao tốc đi trên hồ, hồi qua đảo Bali – Indonesia- cũng để đến một vùng núi lửa, sóng nhồi rất dữ, nhưng qua hồ ở đảo Talicay đến núi lửa Taal thì êm hơn chính nhờ bộ càng này chăng)

                                                        Thuyền du lịch & mọi phương tiện trên biển đều có bộ càng 

                                                                      Phía sau là núi trong núi, hồ trong hồ của núi lửa Taal

Như chiếc thuyền máy mà cháu mình được “ làm thuyền trưởng” ấy nhé: dài chừng 3m, bề ngang lòng thuyền chỉ rộng hơn 1m. Nhưng bộ càng tre giang ra mỗi bên phải rộng tới hơn 2m.Một người lái ngồi cuối thuyền với chiếc cần điều khiển cũng bằng tre nốt. Đơn sơ vậy mà vượt biển cả giờ đấy. Gần vô bờ, một người đứng mũi thuyền chỉ hướng sang trái, phải hay đi thẳng, tránh bãi đá. Lúc đến đảo Virgierni, anh chàng thuyền trưởng cho Du Giang ngồi mũi chỉ huy, còn anh ta đứng bên hông dùng sào tre đẩy thuyền. Nước rất cạn, nhìn thấy rất nhiều những con sao biển, cầu gai, san hô, những đàn cá con và rong lắc lư vặn vẹo theo mỗi lớp sóng. Quả thật mình ngồi trên thuyền nhìn xuống nước trong veo, xanh đến lạ lùng, còn thích nữa là trẻ con.

Không nhiều thuyền đánh cá đậu trong vụng biển, chỉ thấy ở đâu cũng dày đặc xuồng máy, thuyền buồm có càng phục vụ du lịch. Riêng chiếc tàu thủy lớn mà gia đình mình phải đi 10 tiếng mới tới đảo Talitay có ba tầng. Dưới cùng chở đầy ôtô. Hai tầng trên mỗi tầng có 3 phòng, mỗi phòng 100 giường tầng, có gối & mền hẳn hoi. Nghĩa là hơn 1000 người trên một chuyến tàu đi & đến rất đúng giờ. Có ban nhạc chơi tại quán cà phê sắp đặt sang trọng & 2 bữa cơm miễn phí. Đó là ấn tượng đầu tiên.

                                                            Đêm trên bãi biển Boracay 

                                                                     Tết bím kiểu thổ dân

                                                                                  xăm, trổ

Ấn tượng thứ hai là sự chênh lệch giàu  nghèo.Khác với thủ đô Kualalampo của Malaysia hoặc Singapuor, đến đâu cũng có thể thấy nhà chọc trời với mọi kiểu dáng bắt mắt, ở Philipin chỉ có tại thủ đô Manila mới thấy có nhà cao tầng. Hình  dạng xấu và cũ kỹ, già nua ( tương tự như ở thủ đô Rangun của Miến Điện với kiến trúc cổ của Anh quốc) nhưng nếu nhà cổ thì lại rất đẹp. Có lẽ tại  quần đảo nằm trong vành đai núi lửa, quanh năm luôn phải hứng chịu những cơn bão lớn nhỏ hình thành từ biển, nên ở các đảo chỉ có một số ít nhà tầng, đa phần cũng chỉ xây hai tầng ( riêng thủ đô Manila có vịnh và một số đảo che chắn phía ngoài, nên giảm thiểu được tai họa từ biển?). Nhà cao tầng xây theo kiểu lắp ghép. Còn nhà trệt và thấp tầng đều xây bằng tương tự như gạch xỉ hay gạch bột đá ở Hà Giang ( gạch thẻ chỉ để trang trí),tạo nên những bức tường dày & vô cùng kiên cố, chắc chắn. Để gạch trần, cái nghèo lại càng hiển hiện rõ nét.Ở những khu du lịch nghìn nghịt khách có rất nhiều việc làm cho dân tại chỗ. Ngoài đội ngũ “ cò” dắt mối đi thuyền buồm, đi đảo hay ngủ đêm giữa biển, phụ nữ có thêm việc làm đẹp theo tiêu chuẩn thổ dân ( tết hàng trăm chiếc bím tóc cho trẻ em và khách nữ, sơn sửa móng tay chân), trẻ em thắp nến đắp lâu đài cát, ai chụp hình thì xin tiền tip, bán những túi bánh nho nhỏ, thanh niên bán kính mát, khăn lông, đồ bơi, nhiều nhất là làm dịch vụ xăm trổ. Đến người già, người mù cũng có việc làm bằng cách tham gia các nhóm nhạc, được cấp thẻ hành nghề tại mọi bến tàu. Hát gần như liên tục từ chuyến tàu đầu tiên khởi hành trong ngày lúc 5h sáng, tới tận 21h đêm, hành khách cuối cùng rời bến. …hầu hết đều mang dáng vẻ nhọc nhằn ( cho dẫu ban nhạc có đồng phục & thẻ hẳn hoi). Cả thủ đô Manila chỉ có một con đường cao tốc dài vài km chạy qua trung tâm với một số nhà cao tầng nhìn ra quảng trường.

                                                              các bạn nhạc người mù, người già ở mọi bến cảng

                                                            Chỉ ở thủ đô Manila mới có nhà cao tầng

                                                                        Nhà ổ chuột giữa phố lớn

                                                                    Trẻ lang thang & người vô gia cứ

Ngoài âm nhạc, người Philipin còn rất yêu thích bóng rổ, cột bóng hiện diện khắp sân trường, sân nhà, vườn, bãi chợ, bãi biển, thậm chí ngay cả bên lề đường.

Ai đó nói “ Philipin là một đất nước của những mâu thuẫn : nhà chọc trời sang trọng, trái ngược gay gắt với những khu nhà ổ chuột ( làng quê nghèo). Nền y học hiện đại song hành cùng lối chữa bệnh bằng niềm tin. Tín ngưỡng Thiên chúa giáo đồng hành cùng hồi giáo & nhiều tín ngưỡng  thần giáo tự nhiên khác.Chịu ảnh hưởng Trung Hoa, Ấn độ, TBN, Anh, Mỹ…nên tính cách & lối sống cũng pha trộn một cách kỳ lạ” .

                Quả đúng vậy. Món ăn của Phi khó mà được gọi là hợp khẩu vị với bất cứ người Việt nào quen ăn nhiều rau. Do vậy hầu hết các nhà hàng, khách sạn đều chọn phổ biến món bánh kẹp kiểu Mỹ. Bên cạnh khu ăn chơi đốt tiền như rác vào hải sản, gà nướng, đồ ăn nhanh, bia, rượu chảy tràn trề, thoải mái lâng châng phê cùng sisha và mua hàng hiệu trên các bãi biển… là khu phố nghèo đường hẹp, lầy lội, trường học nhỏ bé, chật chội, không có chỗ cho trẻ vui chơi, ở ngay sát những trung tâm sầm uất. Vẻ lam lũ toát ra từ nhà cửa, con người lẫn hàng hóa tiệm ăn bán mua nơi xóm lao động.Y hệt như Việt Nam, rất nhiều những chiếc xe đẩy bán toàn thứ bánh kẹo làm thủ công,chuối, xoài, thanh long ở khắp các bến xe, góc phố…Nhưng sự giản dị, bình yên & xanh , sạch càng xa các trung tâm ăn chơi càng thể hiện rõ. Ngôi nhà trọ kiểu dom ( giường tầng tập thể) một đêm trên đường đi thăm núi lửa Taal nằm giữa một vùng quê vắng xanh mượt mà đáng yêu như thế. Sự đon đả, mến khách của bà chủ bù cho kiểu cách đơn giản của phòng trọ, khiến sáng ra chúng tôi lưu luyến mãi.

                                                                        Nhà thờ từ thời Tây ban Nha

                                                                   Pháo đài cổ thu hút cả khách nội địa

                Ấn tượng thứ ba là cách họ làm du lịch. Gần như tất tần tật những danh thắng thiên nhiên sơ sài  được quảng cáo cho khách du lịch, ngoài đặc sản bãi biển & kẹt xe, còn lại đều là những dấu tích của Tây ban Nha đã hơn 400 năm về trước  được tận dụng giới thiệu tối đa. Những pháo đài, nhà thờ cổ, quảng trường, thậm chí là nhà tù giam người chiến sỹ cách mạng đầu tiên khởi động chống quân TBN… là điểm nhấn của mọi tuor .Vẻ cổ kính của nhà thờ Augustin có tuổi đời cao nhất giữa trung tâm Manila với bảo tàng nghệ thuật : bộ sưu tập áo choàng của các đời linh mục, hàng trăm tranh, tượng Thánh đủ mọi kích cỡ, chiếc đàn oorgan khổng lồ trong phòng hòa nhạc,những bậc thang đá tảng nguyên khối,nhà gỗ, …khiến khách chỉ còn cách le lưỡi mà ngưỡng mộ. 12h bảo tàng nghỉ trưa, là lúc nhà nguyện mở cửa. Không có giáo dân ( dẫu 85% dân Philipin theo đạo Thiên Chúa), nhưng du khách vãng lai có thể tham dự một thánh lễ trang trọng, với sự uyên bác của Đức giám mục trẻ, giọng trầm ấm giảng bằng song ngữ Togolag & tiếng Anh. Khu thành cổ rộng 64 ha ở trung tâm Manila; khu đồi Chocclatt diện tích hàng ngàn ha trên đảo Bohoh, bờ biển Boracay dài trắng muốt… không có bất cứ một sự khai thác nào làm hỏng cảnh quan, cũng không có sự chặt chém hay cát cứ một khoảng riêng nào, dành hết cho du khách với đủ mọi kiểu cách khuyến mại. Quảng trường trung tâm nơi hàng đêm trình diễn nhạc nước màu miễn phí, đông nghịt người bản xứ. Từng nhóm, từng đôi, từng gia đình, mang theo thức ăn, thậm chí cả can nước, đàn ghi ta…từ sẩm chiều, chờ đêm xuống ngắm nhạc màu mà tốc độ phun theo nhịp điệu trữ tình hay sôi động của âm nhạc, ca hát, nhảy múa, chụp hình, thậm chí tự nhiên ôm nhau nằm nhìn màu nước diễm lệ biến đổi từng giây...

                                                                                      Cây đàn oocrgan cổ khổng lồ                                                                Nhạc nước màu miễn phí hàng đêm 

                                                             Đồi Chocollat

                Không hiểu tại sao có 2 điểm rất thú vị trên đảo Pang lao không được các cò quảng cáo nơi bến cảng. Có lẽ để dành cho những tài xế taxi? Trước tiên là trại ong. Nếu trả lệ phí, khách có thể được quan sát chu trình nuôi ong, lấy mật. Còn nếu không, chỉ loanh quanh bên ngoài. Nhưng với cửa hàng gồm những sản phẩm từ ong ( đèn cầy, mật, sữa ong chúa, được phẩm…) và hàng đan lát thủ công ( túi, thảm, nón…) chế tác trong xưởng ngay tại đó và nhà hàng ăn bên bờ sông, không chỉ hấp dẫn bởi cách bài trí bàn ghế tre nứa, màu sắc các món ăn, mát rượi gió trời, lẫn vườn rau sạch cung cấp cho cả làng, những ngôi nhà nho nhỏ đầy hoa cho thuê…đã đủ hấp dẫn rồi. Nếu thích, có họa sỹ ngồi ngay đó, không chỉ bán tranh, hướng dẫn bạn vẽ, mà còn phác họa ngay chân dung khách, với giá 9$.

                Điểm thứ hai là hồ nước ngầm. Truyền thuyết kể rằng : có người đàn ông nọ khi dọn cỏ đã phát hiện ra chiếc hồ ngầm sâu 5-10m dưới lòng đất này. Hồ nước ngọt không bao giờ cạn, trong veo, nhìn thấy được cả những đàn cá tung tăng dỡn đèn mỗi khi có khách thăm quan. Cũng lại truyền thuyết kể : một ngày có người đàn bà say rượu, đêm ghé xuống uống nước rồi nôn ra đấy. Từ đó, hàng trăm năm qua, cả làng không ai dám lấy nước uống nữa…hi..hi. Mọi nơi, những thuyết minh, chỉ dẫn đều được ghi bằng hai thứ tiếng Anh & Phi, du khách rất dễ tìm hiểu.

                                                                            dưới hồ nước ngầm 

                                                              làng nghèo sạch & xanh

                Có lẽ ngoài cảnh quan với bãi biển cát sạch trắng tinh, nước xanh leo lẻo, bình minh loa lóa hay hoàng hôn đỏ ối trên biển, thì ý thức bảo vệ môi trường nghiêm ngặt hiện diện ở khắp mọi nơi, dẫu cho số đông người dân nghèo, đã tạo nên ấn tượng thứ tư? Qua 8 hòn đảo, đến bất cứ đảo nào, ngay từ bến cảng, cũng đều phải mua phí bảo vệ môi trường, đắt hơn cả lệ phí. Tôi chứng kiến chiếc khăn lau bàn trắng bong giắt túi sau của nhân viên phục vụ, được dùng để lau những vụn thức ăn, dọn rồi còn sót lại, xuống…lòng bàn tay ( chứ không phải xuống bãi cát hay nền nhà, dù trong phòng chờ sân bay lịch lãm hay ngoài bãi biển nhộn nhạo, hoặc trên thuyền du lịch lững thững trôi giữa sông biển trời lồng lộng). Những đường làng không một cọng rác, xanh từng nếp nhà bình dị, sân vườn trên các đảo giữa biển khơi, đến ngôi làng nơi xó xỉnh hẻm hóc nào đó ( du lịch bụi giá rẻ có cái hay của nó đấy)….Đêm trên các bãi biển, quảng trường nhạc nước màu… tập trung tới hàng ngàn già trẻ,lớn bé, nhưng chẳng ai vứt rác dưới chân mình. Họ giáo dục cách nào hay vậy? Cứ hình dung lại các bãi rác khổng lồ sau mọi lễ hội ở mình đã đủ khiếp.

                Các cụ dạy “ đi một ngày đàng học một sàng khôn”, cứ học cho riêng mình mọi điều trên đã thấy quý rồi ha.Ráng mà tiết kiệm lương hưu, mỗi năm có một chuyến du lịch dối già, loanh quanh Đông Nam Á thôi ( đi Châu Âu làm gì có xìn), cũng là điều thú vị đấy chứ.

Bình luận

Tin tức & sự kiện