Linh Nga Nie kdam

Linh nga niek dam

GIẤC MƠ VỀ MIỀN CAO NGUYÊN

Được cập nhật bởi Admin ngày 2018-12-04

GIẤC MƠ VỀ MIỀN CAO NGUYÊN

         Tôi bất ngờ khi lần đầu tiên nghe Anh Tú hát trên sân khấu lễ kỷ  niệm 100 năm ngày mất của N’Trang Lơng tại thị xã Gia Nghĩa, tỉnh Đăk Nông. Biết Tú đi hát từ khi còn học chưa xong Trung cấp Piano, nghĩa là còn đang học phổ thông, nhưng chưa bao giờ thực sự được nghe Tú hát. Một giọng nam cao tuy hơi khàn, âm vực rộng, rất khỏe khoắn nhưng cũng rất nồng nàn nhạc cảm. Nghe Tú hát  ngỡ như cả sức sống mãnh liệt lẫn giai điệu du dương của rừng của suối đại ngàn đang tràn về cuốn trôi cả sân khấu . Lúc ấy tôi đã nghĩ, dù không sinh ra ở quê hương, nhưng dòng máu Tây Nguyên trong huyết quản con, đã làm nên một giọng ca đầy nội lực như thế. 

Hai gia đình chúng tôi vốn từ lâu không chỉ là bạn bè mà còn là anh chị em. Ba của NSƯT Ê Ban Quý ( mẹ Anh Tú), quê ở Buôn Ma Thuột , nguyên là y sỹ ở nhà đày Buôn Ma Thuột, vì giúp đỡ thuốc men cho các tù chính trị mà bị Pháp lưu đày sang Thái Lan. Ông về Việt Nam từ khi Hồ Chủ Tịch kêu gọi Việt kiều về nước tham gia xây dựng quê hương. Về tới Hà Nội, chính phủ cấp cho bà con một vùng đất gọi là  kinh tế mới ở Ba Vì. Chỉ có mình Ê Ban Quý là con một, nên già Y Som Ê Ban cho Quý về học tại trường Dân tộc. Chúng tôi thường cùng nhau đạp xe từ Cầu Giấy , Hà Nội về Ba Vì thăm ông. Khi nào về cũng lủng liểng trên xe đạp mấy trái dứa ngọt lịm do ông trồng. Còn Hoàng Phi Long ( cha Tú) là bạn cùng đội múa của Đoàn Ca múa miền Nam với chồng tôi. Chúng tôi sống cùng nhau hàng chục năm ở Khu tập thể văn công Cầu Giấy lẫn nơi sơ tán trên Bắc Giang. Cho mãi tới ngày đất nước thống nhất, mới chia tay Vợ chồng Long – Quý theo đoàn về thành phố Hồ Chí Minh. Vợ chồng tôi đưa nhau về Buôn Ma Thuột.

Anh Tú là đứa con đầu tiên của cả nhóm múa trẻ Đoàn Ca múa miền Nam, nên tất cả chúng tôi đều rất cưng bé. Tú theo cha mẹ lên sàn tập múa, theo các cô chú nhạc công lên phòng hòa nhạc, lũn cũn theo tôi đến phòng luyện thanh của đội ca…âm nhạc cứ hồn nhiên mà thấm vào tâm hồn bé nhỏ ấy. Để bắt đầu những năm tháng của tuổi thơ bên cây đàn piano.

 Có lần NSND Hoàng Phi Long, cha Anh Tú gọi điện hỏi :

-         Em à , Tú nó ham hát lắm . Sắp xong trung cấp piano rồi, anh bối rối quá. Về chuyên môn em nghĩ sao?

-         Em đã có lần nghe cháu chơi đàn, có hồn lắm. Lại còn đánh thử cho em nghe một khúc biến tấu sáng tác của chính Tú nữa. Nhưng chưa từng được nghe Tú hát. Em nghĩ anh động viên Tú thi lên đại học sáng tác nhạc, hợp lý hơn, vì vẫn phải học Piano. Đàn giỏi hỗ trợ cho sáng tác tốt lắm anh ạ.

  Bẵng đi một thời gian, qua các thông tin từ bạn bè, tôi biết Tú quyết tâm theo con đường ca hát. Đầu năm 1999, Tú bất ngờ gọi điện cho “ mẹ Nga” báo tin đang dự thi Giọng hát hay toàn quốc ở Hà Nội và nhờ tư vấn chọn bài. Lần ấy, với tất cả trí tuệ lẫn niềm đam mê, chẳng ai ngờ với ca khúc rất kinh điển “ Binh Trị Thiên khói lửa” ( Nguyễn Văn Thương) Anh Tú giành giải nhất, vượt trên cả nhiều sinh viên Nhạc viện Hà Nội, dù Tú chưa hề theo học thanh nhạc chính quy. Trải qua các thử thách từ nhiều cuộc thi hát, Tú đầu quân về được Nhà hát Nghệ thuật dân tộc Bông Sen, tp Hồ Chí Minh, ngay từ khi còn chưa học xong trung cấp piano; chính thức bước vào con đường ca hát, rồi mới học đại học thanh nhạc.

     Mẹ Ê Ban Quý đã có lần đưa hai anh em về Buôn Ma Thuột tìm lại quê hương và dòng họ. Những giấc mơ khao khát về một miền cao nguyên đầy nắng, đầy gió, phóng khoáng mà lại vô cùng đẹp đẽ ấy, dường như là sự ám ảnh và ưu ái trao cho Tú một giọng hát đầy đam mê mà vẫn không kém sự trữ tình. Dòng máu Tây Nguyên chảy trong Tú không chỉ tràn đầy sinh lực, mà còn khiến Tú “ một mình một ngựa” sống giữa thành phố Hồ Chí Minh sôi động, lại  “chuyên trị” những tác phẩm âm nhạc viết về cao nguyên. Anh làm nên một giọng hát lạ, vẫn cháy bỏng đấy mà không giống y chang các phiên bản Y Moan, Y Zăk, Siu Black…Có lẽ bởi Tú còn là một võ sư, huấn luyện viên võ thuật. “Anh là thầy đứng nhiều lớp võ thuật từ cơ bản đến nâng cao cho các khóa học tự vệ đặc biệt là lực lượng công an thành phố. Chính vì chú trọng giữ gìn thể lực, giữ gìn nhân cách, giúp anh phát huy hết sắc vóc của một giọng hát mà nếu tình cờ được nghe, bạn sẽ ngỡ ngàng vì độ "căng" hết cỡ cũng như độ phiêu linh tuyệt vời của nó.”

Các bạn của Eban Tú cho biết, con là một thành viên nhiệt tình tham gia các phong trào, các chương trình ca hát thanh niên và tuổi trẻ. Hình như được hát đối với Tú đã là niềm hạnh phúc.  Sống đam mê, đầy nhiệt huyết và đầy trách nhiệm, Tú luôn được các nhạc sĩ tin cậy, yêu quý, gửi gắm thực hiện nhiều dự án âm nhạc bằng tiếng hát khỏe khoắn, nồng nàn rất Tây Nguyên mà cũng rất Sài thành của mình . “ Làm việc với các phòng thu lúc nào anh cũng đúng giờ và sẵn sàng làm việc với cường độ cao cho đến khi các nhạc sĩ hài lòng, thu được bản mix hay nhất thì thôi. Với anh, đốt cháy hết mình cho một giai điệu, một lời hát chính là sứ mệnh”.

Sớm ra đi khi tuổi đời, tuổi nghề còn đang rất sung sức. Giọng hát và nhân cách của Anh Tú, dẫu chưa từng được phong tặng danh hiệu nào, vẫn còn mãi trong tâm trí bạn bè và người yêu nhạc.và tôi thích gọi  là Anh Tú Ê Ban, như cách người Ê Đê vẫn gọi con cái trong gia đình.

Bình luận

Tin tức & sự kiện