Linh Nga Niê Kdăm
taytrung 4 tay trung quangcao1.gif Tây trung 1
1 2 3 4

Nơi uống rượu như uống nước, hút thuốc như ăn cơm

Được viết bởi : Admin | Ngày 2014-08-12

Người Xê Đăng ở đỉnh núi Ngọc Linh (xã Trà Linh, huyện Nam Trà My, Quảng Nam) uống rượu bằng bát. Rượu đối với họ là nước... giải khát. Cách thức hút thuốc của họ cũng quá kỳ lạ. Họ hút thuốc như ăn trầu, ăn cơm. Uống rượu bằng ca cho đã

                                                              Uống rượu bằng ca mới đã

Vượt núi đến các thôn của người Xê Đăng sống lưng chừng đỉnh  Ngọc Linh, chúng tôi chứng kiến những câu chuyện khá lạ. Từ trung tâm xã lên thôn 2 mất gần 3 giờ đồng hồ cuốc bộ, mồ hôi nhễ nhại, chân đã chùng, chúng tôi ghé vào quán tạp hóa của vợ chồng anh Chiến, chị Lương ngay đầu thôn. Vợ chồng anh Chiến quê ở huyện Thăng Bình, Quảng Nam nhưng lên Trà Linh lập nghiệp gần 10 năm nay. Hiện 2 đứa con của anh chị gửi cho ông bà ở dưới quê chăm sóc. Anh Chiến thường xuyên về xuôi lấy hàng hóa và thu mua lợn, gà lên bán. Còn chị Lương ở nhà bán hàng, chăn nuôi lợn. Con cái ở xa, vài tháng mới gặp được một lần. Có những lúc anh chị muốn bỏ vùng đất Ngọc Linh để về xuôi có điều kiện chăm sóc các con. Thế nhưng chưa về được, bởi người dân mua chịu rất nhiều, nếu về xuôi coi như mất sạch. Hỏi về số tiền người dân ghi nợ, chị Lương chẳng giấu giếm. Hiện bà con đang nợ 25 triệu đồng, số tiền này chủ yếu là nợ tiền bia, rượu. Muốn lấy được tiền của bà con thì phải chờ bán sâm (sâm Ngọc Linh), tuy nhiên sâm khác với nhiều cây trồng khác, trồng rất nhiều năm mới thu hoạch được. Do vậy, bà con chưa có trả nợ mà đòi thì cũng không biết lấy đâu ra. Tôi vừa ngồi xuống 5 phút thì có 3 thanh niên ghé vào quán bảo: Cho rượu đi! Chủ quán đưa một ca khoảng 1 lít ra, rượu vừa đặt xuống thì họ rót ra cốc. Chẳng mời nhau, mỗi người tu một hơi đã cạn. Tôi bắt chuyện thì được biết, họ vừa đi phát nương về đang khát nước. Sao không rót vào chén uống cho dễ? Tôi hỏi. Cả ba đều cười. Một người bảo: “Mình uống bằng cốc cho vừa miếng, uống bằng chén lâu lắm, lúc nào mới hết rượu”. Uống rượu bằng bát Nhìn đồng hồ mới chừng 30 phút nhưng 3 ca rượu chị Lương đưa ra thì 3 người uống đã xong. Đứng dậy về, một người nói với chủ quán: Ghi nợ nhé! Vừa lúc họ đi thì có mấy người ghé vào quán và gọi rượu ra uống. Trời sắp tối, chúng tôi xin tá tục tại quán anh Chiến. Bữa cơm tối xong thì sang nhà phó thôn Hồ Văn Bằng làm thủ tục tạm trú, tạm vắng. Trong nhà phó thôn tập trung đông người đang nói chuyện rôm rả, rượu được bày ra nhiều lắm. Thấy chúng tôi, anh Bằng nói: “Nhà báo ạ! Nhập cuộc với bọn mình luôn”. Đảo mắt nhìn xung quanh có đến hơn 15 người, đầy đủ mọi thành phần. Trai có, gái có. Chúng tôi là khách nên được dọn ra một bàn riêng để ngồi, gồm có phó thôn, già làng. Trình bày giấy tờ với phó thôn xong, anh Bằng khoe: “Mấy khi có nhà báo lên đây chơi, cứ uống xem rượu trên này có ngon hơn dưới xuôi không”. Vừa lên giường thì có tiếng đập cửa: bán rượu, bán rượu… Giọng đàn ông nói tiếng được, tiếng mất nhưng anh Chiến cũng phải dậy để phục vụ. "Mình không bán thì bà con bảo chê họ, không kể giờ giấc, bà con thích mua cái gì là đến đập cửa. Ở đây lâu cũng thành quen nên việc bị tỉnh giấc ngủ là chuyện thường xuyên”, anh Chiến tâm sự. Nói xong, anh Bằng rót vào bát và mời chúng tôi cạn bát. Nhìn thấy bát rượu trong veo, bảo uống hết tôi rất sợ. Thấy tôi ngần ngại, thầy Hiệu (người đi cùng tôi dạy ở Trường tiểu học Trà Linh) ghé vào tai nói nhỏ: “Phải uống thôi, đừng từ chối, hay đổ đi. Ở đây bà con đã mời là phải hết, không thì phật lòng, khó nói chuyện lắm!”. Tưởng rằng, một bát thế là xong, ai ngờ rượu tiếp tục được rót ra. Các chị em cũng sang mời tôi uống. Từng bát, từng bát các chị uống một hơi hết sạch. Về đêm một số người bắt đầu nằm ngay ở sàn nhà, tuy nhiên ai ngủ thì ngủ, ai uống vẫn cứ tiếp tục. Rượu hết thì tiếp tế thêm, do đó cuộc rượu vẫn không dừng lại. Khi thấy không trụ được nữa, chúng tôi rút lui về nhà anh Chiến ngủ.

Thưởng thức Cá C’râu

                                                                 Cây thuốc lá

Ở Trà Linh, cây thuốc lá trồng rất nhiều. Xen lẫn với lúa rẫy, sắn… là những đám cây thuốc lá xanh ngút ngàn. Người Xê Đăng từ già trẻ, gái trai ai cũng hút thuốc, nhưng cách thức hút thuốc của họ thì quá kỳ lạ. Họ hút thuốc như ăn trầu, ăn cơm. Cách hút thuốc này, người Xê Đăng gọi là Cá C’râu. Cá C’râu được chế biến từ lá của cây thuốc. Sau khi phơi khô, khác với người dưới xuôi thái nhỏ để hút thì người Xê Đăng phơi khô treo lên giàn bếp, khi nào dùng thì giã thành bột. Cây thuốc lá được chế biến thành Cá C’râu Sau đó cho vào một cái hộp và cứ mỗi lần thèm thuốc, họ lại đổ ra bàn tay với liều lượng vừa phải và cho vào miệng nhai, nuốt. Nếu còn sót lại thì dùng lưỡi liếm sạch Cá C’râu. Ghé vào nhà cụ Hồ Thị Địa, nóc Ka Pin, thôn 2, xã Trà Linh khi cụ đang giã gạo. Thấy chúng tôi, mời vào nhà uống nước, cụ rất hào phóng, lấy trong túi áo ra một cái hộp và mời chúng tôi hút thuốc. Tuy nhiên, trước khi lên đây, tôi đã mua thuốc lá để mời mọi người.  Tôi đưa một gói thuốc ra mời cụ Địa nhưng cụ lắc đầu từ chối. Cụ đổ thuốc ra bàn tay và nói: “Người Xê Đăng không hút thuốc đó, hút như rứa hại sức khỏe, khói vào trong bụng khó thở lắm. Người Xê Đăng nhai Cá C’râu bảo vệ được răng, miệng tốt lắm”. Nói xong, cụ Địa đổ ra lòng bàn tay một thứ bột có màu vàng nhạt. Cụ bắt đầu thao tác rồi cho vào miệng nuốt một cách ngon lành. Lá thuốc được giã nhỏ thành bột Hỏi về tuổi, cụ Địa không biết. Hỏi về Cá C’râu cụ nhớ rất rõ. Từ khi còn bé, cụ biết chế biến và ăn Cá C’râu. Người Xê Đăng truyền từ đời này qua đời khác về Cá C’râu. Những lần gặp nhau họ đưa Cá C’râu ra mời giống như người miền xuôi mời thuốc lá, mời trầu; trong đám cưới, đám tang không thể thiếu Cá C’râu. Hiện 9 người con và gần 30 người cháu của cụ Địa đều ăn Cá C’râu chứ không hút thuốc lá, thuốc lào như người miền xuôi. Để có Cá C’râu, ai cũng trồng trên nương, xung quanh vườn nhà. Sau khi thu hoạch họ treo trên giàn bếp và dùng dần. Còn nhà nào hết lá thuốc thì ra quán mua. Bởi biết được món Cá C’râu nên các chủ quán ở đây về dưới xuôi đặt hàng và đưa lên bán với giá 25.000 đồng/bó (khoảng 50 lá gói lại).

                                                          Chị Hồ Thị Dế mua lá thuốc làm Ca C'rau

Trên đường đi, chúng tôi gặp mẹ con bà Hồ Thị Dế ở nóc Ka Pin đang ngồi nghỉ bên đường. Tôi dừng lại hỏi chuyện thì bà đưa Cá C’râu mời. Quá tò mò, tôi đưa tay ra và bà Dế đổ vào một ít bột. Cảm nhận đầu tiên là vị đắng, mùi hôi khó chịu. Để khỏi mất lòng, tôi đành nuốt vào. Thuốc đến đâu thì bụng cồn cào đến đó rất khó chịu. Ấy thế mà, từ trẻ con đến người già ở Trà Linh ăn thuốc như ăn cơm, quả là một điều khác lạ. Đi cùng bà Dế có 2 người con trai, tôi đưa gói thuốc lá ra mời, nhưng Hồ Văn Giang (20 tuổi) từ chối. Giang bảo: “Mình hút thuốc này không quen, hít khói vào sẽ bị ho. Ở đây, chỉ quen ăn Cá C’râu, mỗi ngày mình ăn hết khoảng 3 lá thì không còn thèm thuốc nữa”.

 ĐẮC THÀNH

[...]
Xem tiếp

Chuyện lạ ở khu rừng cấm

Được viết bởi : Admin | Ngày 2014-08-12

Người Hà Nhì tin rằng, mỗi loài cây, loài chim, loài thú trong rừng đều có linh hồn và có vị thần cai quản.

 “Rừng thiêng” của người Hà Nhì

                                                                Bản Hà nhì được bao bọc bởi rừng

Từ trên cao nhìn xuống, thôn Lao Chải, xã Y Tý (huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai) giống như một vườn nấm khổng lồ đội đất mọc lên giữa xung quanh là ngút ngàn màu xanh của rừng. Già làng Ly Seo Chơ rít thêm điếu thuốc lào, phả khói đặc quánh lên hiên nhà bảo: Mỗi thôn của người Hà Nhì đều có 3 đến 4 rừng cấm bao bọc xung quanh do các vị thần cai quản. Từ ngày xưa, tổ tiên người Hà Nhì đã có lời thề với thần Gà Ma Do là không bao giờ phạm tới rừng thiêng và bầu ra người trông coi rừng, nay gọi là kiểm lâm viên… Mỗi cây, mỗi con đều có linh hồn Trong các thôn, bản của người Hà Nhì ở Y Tý, Bát Xát, thì Lao Chải nghĩa là thôn già, thôn gốc, từ đó theo thời gian mới được chia tách ra thành nhiều thôn, bản khác. Trong đó, thôn Lao Chải 1 là thôn do những người Hà Nhì đầu tiên đến mảnh đất này sinh sống. Một sớm sương mù còn giăng kín, trưởng thôn Lao Chải 1 Chu Che Xá, cũng là kiểm lâm viên của thôn đưa tôi ngược theo con dốc tiến sâu vào khu rừng rậm phía trên thôn. Rừng âm u quá, nhìn đâu cũng chỉ thấy những cây cổ thụ bám đầy rêu xanh và dây leo chằng chịt. Tôi bước trên lớp lá mục ẩm ướt dày đến cả gang tay, thi thoảng lại dẫm phải cành cây khô mục nát phát ra âm thanh nghe rờn rợn. Phu Che Xá ghé tai tôi bảo đây là khu rừng cúng thần bản mệnh của thôn, rộng hơn 10ha, có từ rất lâu rồi, cũng không biết rừng này đã bao nhiêu tuổi. Bình thường, chẳng ai dám vào rừng  hái một cái lá hay bẻ một cành củi khô, vì thần rừng thiêng lắm. Chỉ có vào ngày con Rồng tháng Giêng hằng năm, khi thôn tổ chức lễ cúng thần rừng Gà Ma Do, thì mọi người mới vào rừng làm lễ cúng. Hai thầy cúng cũng là người cai quản rừng cấm, còn gọi là kiểm lâm viên được dân làng bầu ra với điều kiện phải là đàn ông, có đủ con trai và con gái, trong 3 năm gia đình không xảy ra chuyện buồn...

Trong mỗi cây, mỗi con đều có linh hồn

                                                               Hai thày cúng, cũng là kiểm lâm, cúng thần rừng đầu năm

Người Hà Nhì tin rằng, mỗi loài cây, loài chim, loài thú trong rừng đều có linh hồn và có vị thần cai quản. Khi vào rừng, tất cả chỉ đi chân đất hoặc dép gỗ và không được nói thứ tiếng nào khác ngoài tiếng Hà Nhì để khỏi kinh động đến thần linh. Khi lễ vật được dâng lên, 2 thầy cúng sẽ hành lễ, tạ ơn rừng thiêng, cầu xin thần rừng Gà Ma Do che chở, phù hộ cho dân bản luôn khỏe mạnh, có cuộc sống bình yên, mưa thuận gió hòa, nhà nhà no ấm… Già làng Ly Seo Chơ kể chuyện luật tục bảo vệ rừng của người Hà Nhì Đại diện các gia đình cũng lần lượt khấu đầu trước bàn thờ thần rừng, thề sẽ không bao giờ vào rừng thiêng chặt cây, lấy củi, săn bắt chim, thú, làm điều bậy bạ... Ai quên lời thề, vi phạm vào hương ước của thôn, sẽ bị thần rừng trừng phạt. Dừng chân trước khoảng trống gần những gốc cây cổ thụ xù xì to đến mấy người ôm, Phu Che Xá chỉ cho tôi xem chiếc bàn thờ bằng đá nơi diễn ra lễ cúng rừng của người Hà Nhì thôn Lao Chải 1. Chỉ tay về phía mấy cánh rừng gần đó, Xá bảo mỗi thôn của người Hà Nhì đều có một khu rừng cúng thần Ga Ma Do rộng từ 5 -10 ha. Thôn nào mới tách ra cũng phải tự tìm một khu rừng như vậy để thờ thần bản mệnh của thôn… Chiếc bàn thờ này được lập nên có lẽ đã hàng trăm năm, nên rêu phủ xanh rì. Phía dưới còn có một bàn thờ đá khác nhỏ hơn. Giữa khu rừng thâm u, ngước lên là dáng cổ thụ cao vút sương mù, tôi linh cảm thấy có một sức mạnh vô hình nào đó đang ngự trị ở đây. Củi khô cũng không được lấy Trở lại câu chuyện với già làng Ly Seo Chơ, thôn Lao Chải 1, tôi hiểu rõ hơn về luật tục giữ rừng của cộng đồng người Hà Nhì ở Y Tý. Ban đầu, tôi luôn băn khoăn với câu hỏi: Tại sao những năm trước đây, trong khi nhiều khu rừng ở vùng cao Lào Cai bị tàn phá đến đau xót vì tập quán du canh du cư, phá rừng làm nương, khai thác gỗ để bán kiếm tiền… thì ở vùng cao Y Tý vẫn giữ được những cánh rừng nguyên sinh như vậy? Già làng Ly Seo Chơ vê vê điếu thuốc lào trong những ngón tay mốc meo, hấp háy đôi mắt mờ đục nhìn ra cánh rừng xa: Hây dà! Còn rừng thì còn sự sống mà! Trong rừng có thần linh cai quản. Cái cây to hay nhỏ, con chim, con sóc… đều là con của thần rừng, nhờ rừng mà sống, người Hà Nhì cũng vậy, thì sao lại đi phá rừng. Ai tàn phá rừng, lấy của rừng phải trả nợ rừng, nếu không sẽ bị thần rừng trừng phạt. Rừng chết rồi, thần rừng nổi giận, không có thần linh bảo vệ, con cháu đời sau cũng không sống nổi đâu… Hỏi già làng, tôi biết thêm, cũng như ở Lao Chải 1, ở các thôn khác của người Hà Nhì như: Lao Chải 2, Sín Chải, Chỏn Thèn, Mò Phú Chải,… ngoài rừng cúng Gà Ma Do ở đầu nguồn nước phía trên thôn, thì xung quanh đều có 3 rừng cấm khác. Phía trái thôn là rừng thờ thần Thủ Ty (người có công lập làng), bên phải nơi cuối nguồn nước, gần ruộng là rừng thờ thần Mu Thu Do (vợ của thần Gà Ma Do, phù hộ cho mùa màng tốt tươi, con cháu đông đúc) và ngay cửa thôn là khu rừng vui chơi ca hát A Gờ La Do, còn gọi là rừng Công Viên. Bản Hà Nhì được bao bọc xung quanh bởi những khu rừng Năm nào cũng vậy, tháng Giêng khi hoa đào nở đỏ sườn núi, người Hà Nhì ở Y Tý tổ chức lễ cúng thần rừng Gà Ma Do và thần Thủ Ty, tháng 3 âm lịch cúng thần rừng Mu Thu Do gắn liền với lễ rào rừng để bảo vệ cây non và lễ gieo mạ Gu Xè Xè, tháng 6 âm lịch tổ chức lễ hội Khu Zà Zà ở rừng Công Viên.

Củi khô cũng không được lấy

                                                                  Già Ly Seo Chơ kể chuyện luật về rừng

Theo luật tục, đối với rừng cấm, người Hà Nhì không được tự ý vào lấy củi, kể cả chỉ nhặt củi khô. Mỗi năm, thường là trước Tết Nguyên đán, trước khi cấy lúa và trước khi gặt lúa, được sự đồng ý của kiểm lâm viên, các thôn tổ chức lễ mở cửa rừng. Chỉ khi đó, người dân được vào khu rừng chung của thôn để lấy củi dự trữ, nhưng chỉ được nhặt củi khô, không được chặt cây tươi. Ở thôn Hồng Ngài, nơi xa xôi nhất xã Y Tý, là điểm mút cuối cùng trên cánh cung biên giới Lào Cai, đồng bào Mông chỉ sống trong nhà trình tường đất, nhưng nhờ thảo quả mà hầu như nhà nào cũng có ti vi, xe máy, có két sắt đựng tiền… Còn bình thường, khi gia đình nào có việc như làm nhà, muốn vào rừng lấy gỗ, thì phải báo cáo và được kiểm lâm viên cùng trưởng thôn cho phép. Ai vi phạm, sẽ phải làm tạ lỗi Thần rừng với lễ vật gồm 36kg thịt lợn, 20kg gạo nếp, 20 lít lượu trắng... Ai phát hiện ra kẻ phạm vào rừng thiêng và báo lại cho kiểm lâm viên, sẽ được thôn thưởng cho 50kg thóc thu của người vi phạm. Rừng giúp thoát nghèo Bây giờ, người Hà Nhì biết trồng thêm rừng để giảm nghèo. Y Tý hiện có khoảng 7.000ha rừng. Trong đó, có khoảng 3.000ha rừng phòng hộ, rừng SX và 4.000ha rừng nguyên sinh. Rừng già Y Tý bạt ngàn cây sơn tra (còn gọi là cây táo mèo) mọc tự nhiên, có cây một người ôm không hết. Tháng 8 mùa sơn tra chín thơm ngát rừng, lũ trẻ chăn trâu hay hái về ăn, quả chín có vị chua chua chát chát, ngòn ngọt, ăn chán thì lại vứt đi. Mấy năm qua, quả sơn tra được thu mua để làm thuốc, mở ra triển vọng phát triển kinh tế cho người dân. Năm nay, đồng bào các dân tộc Y Tý vào rừng thu hái được hơn 30 tấn quả sơn tra. Năm 2012, bà con đã trồng mới 20 ha sơn tra. Năm nay, nhân dân lại tiếp tục đăng ký trồng thêm 50ha nữa ở thôn Sín Chải, Trung Chải. Năm 2013, người dân Y Tý thu hái được hơn 30 tấn quả Sơn Tra Đặc biệt, tận dụng tán rừng già, người Hà Nhì, người Dao, người Mông ở Y Tý trồng cây thảo quả, mỗi năm thu về hàng chục tỷ đồng. Nhiều gia đình không chỉ thoát nghèo, mà còn trở thành triệu phú. Mùa thu hoạch thảo quả, vào nhà ông Phu Lò Dế (thôn Sín Chải 2), Ly Se Mờ (thôn Mò Phú Chải), Phu Mờ Truy (thôn Lao Chải 1)… thấy thảo quả chất đầy nhà. Thôn Lao Chải 1 có 53 hộ người Hà Nhì, mấy năm qua, mỗi năm đều có 5 - 6 hộ thoát nghèo. Hiện nay, cả thôn chỉ còn trên chục hộ nghèo.  

TRẦN TUẤN NGỌC... 

[...]
Xem tiếp

Người Mẹ hiền giữa đại ngàn Tây Nguyên

Được viết bởi : Admin | Ngày 2014-27-11

Gắn bó với nghề 28 năm, cô Ka Hiền là một trong những tấm gương tiêu biểu cho tấm lòng yêu nghề, mến trẻ. Lòng yêu nghề đã tạo cho cô động lực vượt qua mọi khó khăn để huy động trẻ đến trường.

Trong số những nhà giáo được phong tặng danh hiệu nhà giáo ưu tú năm nay, có nhiều gương mặt điển hình từ cơ sở giáo dục. Trong đó có cô Ka Hiền – giáo viên Trường Mẫu giáo Bảo Thuận (Di Linh, Lâm Đồng). Cô là tấm gương giáo viên tiêu biểu đã cùng các già làng, trưởng bản động viên học sinh đến trường.

Sinh ra và lớn lên ở thôn Ka La (xã Bảo Thuận, huyện Di Linh, Lầm Đồng), từ nhỏ, cô gái người dân tộc Cơ Ho luôn ấp ủ ước mơ sẽ được làm cô giáo. Tốt nghiệp Trường Cao đẳng sư phạm Đà Lạt, cô Ka Hiền làm đơn xin được về công tác tại nơi mình sinh ra, làm giáo viên tại Trường Mẫu giáo Bảo Thuận.

Bảo Thuận là một xã nghèo, có 98% đồng bào dân tộc thiểu số, tình trạng thiếu nước sinh hoạt diễn ra thường xuyên, việc huy động học sinh ra lớp gặp khó khăn, nhất là vào mùa thu hái cà phê, hái điều. Do nhận thức của người dân còn thấp, nên một số phụ huynh thích cho con em mình theo mẹ lên nương rẫy hơn là đến trường.

Tại Trường Mẫu giáo Bảo Thuận, các cô giáo đã ngày đêm bám lớp, bám từng nhà dân để vận động học sinh tới trường. Là người con của buôn làng, cô Hiền nắm bắt được tâm lý của phụ huynh, cô đến từng hộ gia đình có con em bỏ học để thuyết phục, nêu lên tầm quan trong của việc trẻ được đến trường lớp. Nhờ có sự góp sức của cô Ka Hiền mà tỷ lệ huy động trẻ 5 tuổi đến lớp luôn đạt 100% .

 

                             Ka Hiền đến tận nhà vận động cho trẻ em đi học

Cô Ka Hiền tâm sự: Học xong được trở về phục vụ bà con mình vui mừng và hãnh diện lắm. Để không phụ lòng tin yêu và mong mỏi của buôn làng, mình luôn cố gắng hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao, nhất là việc làm sao vận động được bà con đưa con em mình đến trường.

Cô Ka Hiền luôn có tinh thần học hỏi để nâng cao kiến thức, kĩ năng để nhanh chóng bắt nhịp vào chương trình giáo dục mầm non mới của Bộ GD&ĐT. Để học trò của mình dễ hiểu và tiếp thu kiến thức, cô tìm những quả thông, tự tay sáng tạo thành các con vật ngộ nghĩnh, sưu tầm những quả bầu, bí khô để tạo hình thú, tỉ mỉ làm hình nộm bé trai, bé gái bằng rơm trông rất gần gũi, đáng yêu.

Với tình yêu nghề, cô luôn tìm kiếm, tư duy và đưa ra các giải pháp hữu ích về tăng cường tiếng Việt cho trẻ vùng đồng bào dân tộc, dạy trẻ 5 tuổi học tốt lĩnh vực phát triển ngôn ngữ, đưa chất lượng giảng dạy trẻ vùng dân tộc thiểu số ngày một nâng cao, góp phần không nhỏ vào việc giúp các cháu giao tiếp tốt và giảm hẳn tỉ lệ trẻ suy dinh dưỡng.

Cô Văn Thị Thùy Lưu – Hiệu trưởng Trường Mẫu giáo Bảo Thuận nhận xét: Ka Hiền là một giáo viên giàu kinh nghiệm, nhiệt tình và tận tụy. Là người đồng bào dân tộc nên cô có cách giảng dạy rất đặc biệt và hiệu quả với các cháu ở đây.

 

Dạy các em từ những điều nhỏ nhất

Hiền còn là một giáo viên rất có tâm với các đồng nghiệp, cô luôn sẵn lòng giúp giáo viên người kinh tìm hiểu phong tục tập quán của đồng bào dân tộc thiểu số để làm tốt các nhiệm vụ giáo dục.

Không những gương mẫu từ phong cách giản dị đến đạo đức nghề nghiệp, mẫu mực trong bổn phận làm dâu, làm vợ, làm mẹ của một gia đình hạnh phúc, cô Ka Hiền còn rất quan tâm, chia sẻ với đồng nghiệp là người Kinh, nhất là những cô giáo trẻ mới ra trường về nhận nhiệm vụ tại đây.

Ka Hiền trao đổi về những nếp sống, nếp nghĩ, phong tục tập quán của người Cơ Ho để đồng nghiệp hiểu kỹ hơn, từ đó có tác động đến nghiệp vụ, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Lan Anh

 

[...]
Xem tiếp