Linh Nga Nie kdam

Linh nga niek dam

Mình muốn xây dựng thương hiệu cây thuốc

Được cập nhật bởi Admin ngày 2016-20-07

 

Mưa lâm râm khi chúng tôi ghé căn nhà xoàng xĩnh nơi ven đường ở xã Đăk Som ( huyện Đăk Glong, Đăk Nông). Cậu con trai cho biết bố đi sửa đầu máy bơm. Phải chờ mất một lúc, ông Lê Minh Hoàng mới phóng xe về.  Ông chủ của 70 ha đất đã canh tác hết này trông rất phong độ, rắn rỏi. Ít ai nghĩ ông đã 66 tuổi.Cái tuổi này nếu ở thành phố chỉ ung dung ngày ngày uống cà phê, đọc báo, xem tivi, hay chăm sóc chim, cây cảnh. Vậy mà vợ chồng ông cả ngày mưa lẫn ngày nắng, sùng sục lội khắp vườn rẫy.

Đưa chúng tôi vào ngôi nhà kính vườn thuốc rộng 23m2, trị giá 96 triệu đồng mà Dự án “ Nâng cao năng lực phát triển kinh tế cho đồng bào dân tộc tỉnh Đăk Nông” của Đan Mạch, vừa hỗ trợ kinh phí để hoàn thành, ông Hoàng nâng niu gảy từng chút đất đám mầm ươm giá thể các loại Lan Kim tuyến, Lan đá có tác dụng tăng cường thể lực, ngăn ngừa ung thư, bổ gan phổi….Loại lá thuốc có giá trị rất cao cả về kinh tế lẫn trị bệnh của Đông y. Vừa lấy bình tưới nhẹ nhàng lên đám lan, vừa  vui vẻ khoát tay giới thiệu khoảng đất nhỏ đang chăm bẵm Lan :

Ông Hoàng giới thiệu lan Kim tuyến

 - “ Loài Lan đa giá thể này cực kỳ khó tánh. Đất ươm cấy giống phải làm kỹ lắm. Coi nè, gồm toàn mùn lá rừng trộn với men vi sinh diệt nấm. Ươm nảy mầm rồi mới mang sang bên này cấy xuống. Chút phân hóa học dính vô là cây chết ngay. Sương gió, nắng nôi gắt gao nơi mảnh đất này, cũng khiến nó dỗi dằn như cô gái đẹp khó tánh ấy. Thế mới phải làm nhà kính. Cái nhà kính này bên Đà Lạt thì nhiều, chớ Đăk Nông chắc mới có cái này là một. Vợ tui bả không ưng nhận ươm cây thuốc với dự án đâu. Vì mất công chăm sóc lắm, mà chỉ vườn nhà mình thôi làm cũng chưa hết việc. Nhưng tui ham mấy cây này vì là thuốc quý, cần cho con người nên cứ quyết tâm nhận làm đó chứ. Bán lại có giá nữa, tới 270-300 ngàn đồng/ký đó. Nguyên giống cấy mô đã 700 ngàn/kg rồi.

Nhà kính này lẽ ra phải hoàn thành từ năm 2015 kia. Nhưng thủ tục lúng túng sao đó, suýt nữa làm tui nhỡ vụ ươm cây đó. Làm nông là phải theo đúng thời vụ mới có lời được”.

Nhìn người đàn ông ra dáng nông dân khỏe mạnh, nước da sạm nắng gió cao nguyên, nếu không nói, không thể biết ông từng là cử nhân khoa học tự nhiên, rồi kỹ sư kinh tế ở Đà lạt . Vì không tìm được việc làm, vợ chồng dắt nhau lang thang hết về quê chồng Quảng Ngãi, lại sang quê vợ Bình Định làm đủ nghề. Dạt qua Gia Lai năm 1987, rồi về Đăk Som. Do lời mời gọi của người em họ là vợ ông Chủ tịch tỉnh Đăk Nông, rằng “ bên này đất tốt mà còn rộng dài lắm”. Vậy mà đã 11 năm hai vợ chồng gắn bó với mảnh đất này.

Bà Sen giở khăn bịt mặt, chống cây cuốc giữa lưng đồi lồng lộng nắng và gió , thở dài :

- “Trụ lại đây vì thấy đất rộng, đỏ au, mê quá. Nhưng làm rồi, quen biết rồi mới thấy thương bà con người dân tộc tại chỗ. Họ sống trên mỏ vàng mà do không biết cách làm ăn, thiếu vốn, nên nghèo miết. Thế nên vợ chồng tui càng gắn bó, quyết tâm ở lại, mở rộng diện tích, hướng dẫn cho bà con cùng làm.

                Mình cũng từng theo cha mẹ lên núi ở Bình Định với  cách mạng từ năm mới 6 tuổi đó chớ. Vì xuống núi mua đồ cho cứ mà bị bắt. Nhỏ tuổi nên nó thả, nhưng canh chừng không cho đi khỏi nữa. Do đó mà biết bà con người dân tộc miền núi tốt lắm, không nề hà gì khi giúp cách mạng. Vậy mà bây giờ họ vẫn còn vất vả lắm”.

                Ông Hoàng nối tiếp câu chuyện :     

- “ 70 ha, nhưng mình xuống cà rồi giao cho cho bà con dân tộc Mạ quanh đây chăm sóc. Giao được 6 ha cho 2 hộ rồi. Mình chịu phân, dầu tưới. Khi nào cà có thu thì chia đôi. Trồng cây bén rễ tới đâu, giao tới đó. Cây thuốc cũng vậy, cây nào dễ trồng, bén rễ là giao cho bà con chăm sóc”.

- “Ô, Các công ty cà phê cũng liên kết như vậy, nhưng họ thu 70%, bà con hưởng 30% cơ anh ạ.” 

- “ Đó là vì họ của Nhà nước còn phải nuôi mấy người văn phòng. Mình làm đây là trên đất truyền thống của bà con, chẳng phải mua bán gì. Giúp họ chừng nào hay chừng đó chứ. Nước vùng này không lo lắm. Chỉ buồn là bà con còn quen với tập quán cũ đất rộng người thưa, rừng đó, kiếm chỗ nào cũng có ăn,nên không được chăm lo cho lắm.  Ngay việc sạc cỏ đây, bà xã cũng một mình lụi cụi tự làm, vì sợ người dân làm không kỹ, lỡ phạm phải gốc thì cây chết uổng”.

Ông Hoàng bà Lan trên vườn thuốc

Đứng trên đỉnh đồi bao la nắng và gió, ngắm không chán mắt những cây chanh không hạt, cam xen bưởi da xanh, ổi nữ hoàng, thơm nhú trái dọc suốt hai bên đường từ chân lên đỉnh ( đã có khóm cho trái nặng tới 5kg)… qua ba mùa đang xanh mởn, đều đã được thu bói. Nhìn sang bên kia đồi, cà phê, bời lời phủ xanh gần kín diện tích đất đỏ mênh mông . Mới thấy phục công sức và mồ hôi đổ xuống mảnh đất này của cặp vợ chồng trí thức - nông dân là không thể tính được. Gia đình họ chỉ có 3 lao động. Cậu con trai tốt nghiệp đại học, vừa thương cha mẹ vất vả, vừa biết khó mà xin được việc, lại cũng chí thú với nghề nông, nên đang là trợ thủ đắc lực của hai người.  Bà Sen vẫn như đang dở mạch chuyện :

- “Nói vậy chứ làm không dễ đâu chị. Năm 2004, vợ chồng tui đã từng xin dự án trồng bời lời của tỉnh mà không được. Ham quá nên tự bỏ tiền mua 6.000 cây giống về trồng. Được thu hai lần rồi đó.  Thấy có nhà máy chế biến trà ở huyện, thay vì trồng trà búp, tui cũng trồng gần 1 ha trà xanh. Vậy mà   Hội Nông dân tới coi, hỏi tui “ Trồng rồi bán ở đâu?”. Trời ơi, người ta đang vận động rần rần uống trà xanh chống ung thư. 10 ngày tui cắt một lần, bán không đủ nữa đó chớ. Rồi còn cái vụ trồng gần 10 ngàn cây bơ Bot, bị dê họ thả rông ăn sạch nữa…gian lao lắm chị ơi. Nhưng muốn có thương hiệu thì phải ráng mà gồng thôi”.

Ừ, Đăk Nông đã có khoai Đăk Song, ổi Đăk Glong, nay mai chắc sẽ có cây thuốc, có chanh không hạt Đăk Som nữa đây.

- “Anh chị có phải vay ngân hàng để đầu tư cho diện tích 70 ha này không?”

- “Lúc đầu họ đâu cho vay. Vì hồi đó còn đất trống, có giấy tờ nhưng chưa có thu, không vay được. Sau phải nhờ “ người ta” có sự can thiệp mới vay được 200 triệu đồng của Ngân hàng Nông nghiệp, lãi tới 12%/năm chứ ít đâu”.

Câu chuyện của chúng tôi với vợ chồng Hoàng - Sen dường như không dứt ra được bởi sự đồng cảm. Từ từ theo xuống chân đồi, ông Hoàng khoát tay chỉ vườn các cây thuốc nam mới bén rễ phía bên tay phải, rất tâm đắc :

- Cây  thuốc Đông Y của mình nhiều mà chưa sử dụng hết, cứ để Trung Quốc sang tận thu hoài. Tui cố gắng xây dựng thương hiệu vườn thuốc, rồi nhân rộng ra cho bà con cùng trồng. May ra giúp xóa đói giảm nghèo chăng….

Cũng lạ, có đủ mọi phương tiện ôtô con, máy cày, xe tải…để làm việc, nhưng căn nhà ở thì chẳng có vẻ gì “ hoành tráng”. Chẳng có gì để có thể gọi đây là một trang trại. Dường như chỗ ở không phải là mối quan tâm chính của cả cha mẹ lẫn anh con trai gia đình này. Ấy vậy mà nói tới cây thuốc, vườn đất thì say mê không ngừng được. Nói tới bà con người dân tộc tại chỗ thì giọng lúc nào cũng ngùi ngùi…Ngoảng sang đồi bên trái, ngó sang đồi bên phải, màu xanh của cây thuốc, cà phê, cam, bưởi, chanh chưa lấp kín màu đất đỏ mênh mông. Nghĩa là còn phải vất vả lắm mới nên thương hiệu của một địa chỉ cây thuốc & cây ăn trái  giữa xa xôi cao nguyên. Nhưng  giọng nói chắc nịch và hồ hởi của cặp vợ  chồng trí thức – nông dân này, lại khẳng định được cho người nghe một niềm tin mãnh liệt vào sự thành công.

Bình luận

Tin tức & sự kiện