Linh Nga Nie kdam

Linh nga niek dam

Xôn xao ngày nắng

Được cập nhật bởi Admin ngày 2017-10-04

Xôn xao ngày nắng

                             Truyện ngắn

          Lâu lắm rồi, Aê Lim không biết là đã qua bao nhiêu mùa nắng vàng, mùa gió lộng chao chác về trên cao nguyên đất đỏ, buôn K’Răk không làm lễ cúng bến nước. Người già trong buôn thi thoảng ngồi bên nhau rít tẩu thuốc khói che mờ cả khuôn mặt, là lúc nhớ về những ngày xa xưa ấy, khi mà  cần làm việc gì cũng phải báo tin, phải cầu xin, các yang thuận cho mới được. Làm xong, việc được tốt, phải có lễ tạ ơn, vi phạm điều gì với thần linh hay buôn sang đều phải làm lễ tạ tội…Những lễ cúng diễn ra mỗi tuần trăng, tiếng ching knah trôi trong gió, trong mây, rộn rã buôn làng. Rượu rong róc chảy như nước con suối Ea Tam trong cần trúc. Câu hát arei, hát k’ứt cất lên chứa đầy đến chật chội trong những căn nhà dài.

Aê Lim nhớ. Hồi đó, người Radeh có nhiều lắm những lễ phải cúng trong một vòng đời người, hay theo mùa rẫy của một năm. Bên cạnh những lễ cúng  từng gia đình, thì lễ cúng bến nước – ngă yang pin ea là một trong những lễ nghi lớn nhất, vui nhất của cả cộng đồng, thường tổ chức vào dịp tiễn năm cũ đi hoặc đón năm mới sang.

Vì sao mà lâu nay không cúng bến nước ư? Úi chà, nhiều nguyên do lắm! Nào là bây giờ đất đai trồng cà phê hết, lúa rẫy không còn, cả buôn chỉ loe hoe vài sào lúa nước chẳng đủ ăn. Làm sao có hạt lúa sạch, hột cơm thơm như lúa rẫy mình ngày xưa mà mời các yang? ( lúa đó phải do bà chủ nhà tự tay gieo hạt, suốt về, giã thành gạo trắng, nấu ra chén cơm, mới được dâng cúng đó). Nào là nước máy của thành phố về tận trung tâm xã, lại nhà nào cũng có giếng, nước trong veo, mát lạnh chẳng khác gì nước nguồn, đâu cần mang trái bầu ra bến gùi nước nữa. Con suối hồi nào đầy nước ngày đêm róc rách kể chuyện xưa chuyện nay, bị dân buôn ngó lơ, đâm buồn, mạch trốn đâu trong tít sâu, cạn khô dần, biến thành một con lạch nhỏ xíu. Chỉ mùa mưa mới có nước cho bà con đi rẫy về tạm gột rửa chân tay sạch đất rừng hay bùn ruộng lúa nước. Phải kể thêm cả chuyện người trong buôn đa phần đã chuyển sang tín ngưỡng khác, đâu còn tin các Yang nữa mà cúng.

Sao năm nay lại cúng ư? Phường muốn nhắc nhở bà con mình gìn giữ truyền thống ông bà ta xưa, nên giúp buôn sang sửa lại bến nước cũ. Người ta cho thợ tới xây bờ tường, tráng  xi măng nơi đứng tắm giặt. May mà nơi bến nước vẫn còn vài cây cổ thụ già lụ khụ canh giữ ở đó , nên mạch nguồn ẩn nấp tít đâu trong lòng đất vẫn chưa cạn, gắn sâu bốn chiếc ống nhựa vô là dòng nước trong veo lại  róc rách chảy. Mấy người già, được sự ủng hộ của cán bộ trong buôn , những ami Thông phó bí thư chi bộ, ama Nhân, trưởng buôn nữa này, đều là người Radeh mình, nên đề nghị cúng bến nước mới sửa, cho tiếng ching bay vang trong gió, làm ấm cái nắng vàng và thêm vui  bà con trong buôn làng.  Lâu rồi, buôn K’Răk mình cũng không có lúc nào tông ching.

Từ sáng sớm, H’An , cô gái mới tốt nghiệp đại học báo chí về, được các già làng giao việc dẫn mấy đứa con gái lớn nhỏ theo thày cúng rước lễ ra bến nước, đã ríu rít rủ nhau mặc m’iêng, áo thổ cẩm ra nhà cộng đồng chờ sẵn ( ờ mà kể cả H’ An lẫn tụi nhỏ lớn tận mười mấy mùa cà phê cũng đã bao giờ được biết một lễ cúng truyền thống nào đâu, sao chúng nó không náo nức cơ chứ). Đích thân trưởng buôn Ama Nhân và mấy người đàn ông được các già làng gọi tới chia việc từ vài ba ngày trước, cũng đã lo chu tất củi lửa và việc thịt hai con heo làm lễ vật cúng rồi. Ami Thông và vài chị em lơn lớn tuổi, rảo chân qua vườn các nhà tìm cho ra những trái cà đắng cuối mùa, mót mét trong đám tre khắp quanh buôn ít mụt măng còn sót lại, để làm mấy món truyền thống của người Ê đê mình thủa nào, đãi đằng khách xa, khách gần. Lâu lâu mới lại có dịp được khoe tài làm những món ăn ngày lễ như vêch,cà đắng nấu măng, thịt heo bằm bóp huyết, cá um lá chuối… chị nào cũng thích, chân vấp chân, tay níu tay, miệng cười tới mang tai. Chứ sao, bây giờ cà đắng, ớt hiểm lẫn rau rừng của mình người ta kêu bằng “đặc sản” , lên bàn các đại gia sành điệu tại mọi quán nhậu khắp thành phố rồi còn gi nữa.

Còn vì sao lại hiến sinh tới hai heo hả? Vì nhân dịp này mình cúng sức khỏe cho gia đình chủ buôn luôn. Nhiều năm rồi, từ xa lắc xa lơ, người Pháp đặt thêm trưởng buôn bên cạnh chủ buôn. Sau này, chỉ còn buôn trưởng do chính quyền cắt cử thôi. Nhưng cho dẫu chủ bến nước khoa pin ea của dòng họ Ê Ban đã đi về với ông bà từ thuở lâu lâu nào, nhưng người buôn sang chưa bao giờ quên việc Aê H’Rak đã chôn cây cột kmeh đầu tiên để dựng nhà, lập nên buôn K’răk. này.

Người Ê đê mình thế, rừng hay buôn đều phải có chủ. Là khi muốn bắt đầu lập một buôn mới, hoặc tách từ buôn cũ ra do đã quá đông, người chủ buôn - khoa knơng- trước tiên phải tìm cho được nơi làm bến nước, cũng có nghĩa là tìm ra nơi có nguồn nước. Việc chẳng dễ tìm đâu, vì nguồn nước ẩn đâu đó trong lòng đất, không chỉ cần có mạch đầy ăm ắp đủ dùng cho cả cộng đồng, mà còn phải có nhiều cây cổ thụ che bóng râm - những cây cổ thụ mà người Ê Đê ở khắp các buôn sang chưa bao giờ dám mang xagat hay dao rựa dù chỉ là chém một nhát vô thân cây - giữ cho dòng nước luôn mát mẻ, sạch trong.

Xong việc tìm ra bến nước, là phải phân chia phía Bắc hay Nam là rừng săn bắn hái lượm, phía nào là rừng làm rẫy, riêng rừng phía Tây phải là rừng ma, dành cho người chết. Cứ thế mà theo, chẳng ai xâm phạm. Đến khi dựng xong nhà cho cả buôn tại nơi ở mới rồi, Aê H’Răk phải có lễ cúng xin các vị yang linh thiêng cho đặt tên buôn, lập bến nước, đồng nghĩa với việc có thêm  một buôn nữa để giao tiếp với những cộng đồng buôn sang khác . Sau đó, năm nào cũng phải có lễ tạ ơn Yang đã cho quanh năm đầy đủ nước dùng, cầu xin một năm mới  nhiều may mắn hơn thế.Vậy nên việc cầu chúc sức khỏe cho người đã có công lập buôn, hoặc chỉ là chủ một gia đình, cũng là việc thường làm hàng năm của cộng đồng người Ê đê mình thôi.

Việc chuẩn bị đã xong. Từ sáng sớm nhìn chưa rõ mặt người, thày cúng đã chậm rãi mở chiếc gùi có nắp kết hoa văn đỏ đen, vẫn dùng cất những vật dụng quý của gia đình, lấy ra khoác lên mình chiếc áo hoa đỏ, chít lên đầu chiếc khăn đồng màu và sau đó cũng chậm rãi như thế đặt từng bước chân trần lên con đường trải dầu bắt đầu nóng lên vì cái nắng, đi ra nhà cộng đồng . Pô riêu Yang Aê Lim, theo cách tính của người buôn cũ, thì năm nay đã xấp xỉ 90 mùa rẫy.Ông vẫn còn minh mẫn, nhớ hết tên các vị thần linh, những bài cúng phải đọc lên để cầu xin. Giọng ông khàn đi chút chút vì tuổi tác mà vẫn giữ được độ vang sang sảng như tiếng chiếc ching khơk dẫn dắt cả dàn ching knah. Nhưng cũng là người cuối cùng rồi. Nếu một mai ông đi theo về bến nước ông bà, thì mấy buôn quanh đây sẽ chẳng còn ai để kêu cầu, thông tin tới các vị yang linh thiêng nữa đâu.

 Nắng đã đậu trên phía đông mái nhà dài là lúc tại nhà cộng đồng, những người đàn ông được phân công lo rượu đã cột sẵn một dãy năm ché lớn, đổ đầy nước trong những chiếc nồi đồng. Đặt hàng ghế gỗ trước mỗi ché, chuẩn bị sẵn sàng. Hai ché để cúng bến nước, một ché dành cúng sức khỏe chủ buôn, còn lại mời tất cả. Rượu này các già làng cắt việc cho mấy gia đình làm cách nay cả ba tháng rồi. Vì rượu gạo phải để 3 tuần trăng hoặc hơn nữa uống mới ngon. Ngày xưa các amí còn mang chôn xuống đất nữa ấy chứ. Rượu dùng trong lễ cúng của buôn phải là rượu nấu bằng cơm mới, men lá . Vì củ mì chỉ một tuần là uống được, nhưng không quý, không sang trọng. Rượu dành cho đàn ông thì hơi đắng hơn, còn rượu mời phụ nữ sẽ ngọt hơn. Làm rượu thơm ngon, màu rượu vàng ươm như màu mật ong là bí quyết riêng của mỗi người phụ nữ trong gia đình, chỉ truyền lại cho con gái.

 Y Tân và Y Xuân, hai chàng trai phụ lễ ( các già làng lựa chọn trong số thanh niên được coi là ngoan ngoãn, không có tham gia chuyện hư hỏng gì như bọn trai mới lớn học đòi bây giờ) áo hoa tím, khăn vấn đầu cũng vải hoa tím ( khác màu hoa đỏ của áo thầy cúng) mỗi người một chiếc bầu nứơc với thanh kiếm dắt bên hông, cùng đám con gái đã háo hức chờ sẵn. Bài ching Ngăn dồn dập vang lên. Chao ôi, lâu lắm rồi buôn sang mới lại có tiếng ching sầm sập, sầm sập ấy cất lên. Này gió, bay đi, mang tiếng ching này tới chín tầng cao tít mây xanh, xuống thăm thẳm sâu bảy tầng đất mời các yang atâo mau về uống rượu nhé; nhanh nhanh tới gọi người buôn Đung, buôn Bông rảo bước chân… rằng buôn K’răk đang có lễ cúng bến nước đấy.

Mở đầu  bao giờ cũng là lễ cúng phat atâo, thông báo và mời các linh hồn tổ tiên, những người cao vọng trong buôn đã khuất, nhất là mời hồn thiêng của người chủ bến nước xưa về chứng kiến lòng thành kính của cộng đồng hôm nay.

 Mâm cúng được mang tới, con gà, dĩa trầu cau, bầu đựng rượu, chén huyết, chén rượu & một chiếc tẩu nhồi đầy thuốc. Khấn mời cho đủ hết các yang atâo để  báo tin và xin phép xong, thày cúng đổ rượu lên dĩa trầu cau cho chảy tràn xuống vách gỗ. Ching knah  đổi nhịp, mời già làng, con cái chủ buôn cũ, cả lãnh đạo chính quyền địa phương nữa, lần lượt cầm cần ở ché rượu đầu tiên. Thày cúng uống xong, ra hiệu cho hai chàng phụ lễ cùng xuống cầu thang. Họ đi đầu tiên, H’An dẫn đoàn con gái & các bà mẹ mang gùi theo sau cùng ra bến nước. Những chiếc bầu nước đen bóng gõ vào nhau kêu lóc cóc, lóc cóc theo từng bước chân líu ríu trong tấm váy thổ cẩm lâu không quen mặc. Em sơn nữ hôm nay đẹp hẳn lên với nụ cười hơi ngượng ngùng một chút, mặt đỏ hồng, hãnh diện một chút trước ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ của đám trai làng. Gió ngoài bến nước vi vút, kẽo kẹt qua hàng tre, xào xạc trên tàn cây kể chuyện xưa. Đám hoa bằng lăng nơi đầu nhà sàn dài của buôn trưởng rừng rực sẫm tím khoe mình trong ánh nắng sớm.

Ai đó nhanh tay đặt trước ống nước ở chính giữa một bầu rượu đã hòa huyết heo, chiếc đĩa đựng đầy đủ mỗi thứ một ít này thịt, này nội tạng trên mình heo  & chén đồng - mtih . Thày cúng rót rượu ra chén khấn tạ ơn các thần linh năm qua đã phù trợ, xin cho năm mới bến lại đầy nước, buôn sang an bình không phải chịu bão lũ, ốm đau, dịch bệnh, mưa thuận gió hòa, cho cà phê đỏ trĩu cành, hạt lúa vàng nặng bông, hoa cỏ trong buôn đều tươi tốt . Rằng “ Hỡi các thần linh ở bốn phương Đông, Tây, Nam, Bắc, thần đất, thần nước . Hôm nay chúng tôi cúng bến nước, xin các Yang bảo vệ cho buôn sang, xin cho  nước trong nguồn luôn luôn chảy đầy, chảy suốt, chảy sạch, cây cối luôn luôn xanh. Xin tổ tiên, các vị thần linh thiêng  phù hộ buôn làng không bệnh tật ốm đau, đoàn kết, con cháu thảo hiền… Buôn sang  xin hứa sẽ giữ gìn nguồn nước, bến nước sạch sẽ.” ( ông cũng không quên lời cảm ơn chính quyền đã sang sửa bến nước cho buôn ). Lần lượt đổ chén rượu huyết xuống các vòi nước. Xong, ông gọi hai chàng phụ lễ lấy nước vô bầu mang về cúng tại nhà. Đến lượt đám đàn bà con gái chia nhau hai người một ống nước, rửa sạch bầu rồi cũng lấy đầy nước.Thày cúng & hai phụ lễ đi trước, đoàn người rước nước về buôn vừa thành kính, vừa hân hoan. Amí Thông bồi hồi nhớ những lễ cúng ngày xưa, lúc bà còn nhỏ xíu, đứng chưa tới cái cạp váy của mẹ, lấy nước xong, những người rước nước sẽ tỏa ra khắp buôn, tưới từng giọt nước trong bầu lên cầu thang của mọi gia đình. Đó là  những giọt nước mát lành đã được các Yang chúc phúc, mang tới cho mọi bếp lửa trong buôn.

 Còn nơi đầu thang nhà dài cộng đồng, người đại diện cho dòng họ chủ bến nước Aê H’Răk xưa, cùng buôn trưởng đã đứng đón thày cúng và mời cả đoàn lên nhà. Nam ngồi ngoài đing gar, phụ nữ, con nít ngồi đing ok phía trong. Mấy cô gái mắt lúng liếng liếc về phía mấy chàng thanh niên ngồi gian ngoài. Vừa đi nắng về, lại được ánh mắt các chàng trai săm soi, má em nào cũng đỏ hồng, trông dễ thương chi lạ. H’An tủm tỉm cười, nhớ lúc cả lũ con gái chen chúc nhau hạ gùi, mang những trái bầu đen bóng xuống bến hứng nước, anh chàng Y Tân, một trong hai chàng giúp lễ, đã lén cầm tay An, nhưng vội buông ra ngay. Con trai gì mà nhát! Hai đứa cùng buôn, cùng học từ cấp 1 đến cấp 3 chung một trường suốt mười mấy năm. Xuống thành phố Hồ Chí Minh, H’An học Đại học Khoa học xã hội Nhân văn, Y Tân học Đại học hành chính quốc gia, nhưng hàng tháng vẫn sinh hoạt chung trong câu lạc bộ đồng hương Đam San của các sinh viên Ê đê. Ngoài việc rủ nhau về cùng ngày, chưa bao giờ thấy Y Tân bày tỏ ý tứ gì khác với H’An. Vậy mà bữa nay… Hi hi, có lẽ tại mình mặc trang phục truyền thống cải tiến theo thời trang mới nên…xinh hơn mặc đồ thường, anh chàng mới để ý tới chăng? H’An tự cười. Liếc ra chỗ mấy cột cúng, cũng vừa bắt gặp ánh mắt anh chàng xéo về hướng đinh ok. Hai đứa vội quay đi. Mặt cùng đỏ lựng, chỉ sợ có ai nhìn thấy.

Ching knah dồn dập nổi lên báo cho mọi người gần xa biết lễ cúng bến nước chính thức bắt đầu. Mâm lễ vật hiến sinh được mang tới,  gồm chiếc đầu, một nửa con heo, một tô thịt chín không thiếu bất cứ thứ gì trên mình con vật, chiếc bầu và chén đồng đựng rượu. Những chiếc bầu nước lấy từ bến nước về, đã đổ đầy vào cho ché rượu thứ hai.

Thịt heo thui chín,thơm lừng đến khó thở cả gian nhà dài đông nghẹt người.Trong tiếng ching Knah chấp chới bay bay , thày cúng ngân nga khấn gọi mời các vị Yang ea, Yang sang, Yang êlân, Yang cây gạo cổ thụ đầu buôn…  về chứng giám cho lòng thành của buôn làng tạ ơn năm cũ đã được phù hộ và cầu một năm mới làm ăn phát đạt, yên ổn. Rằng “ Lời ta cầu xin được các yang nhận, điều ta  mong xin được các Yang ưng”…Lẽ ra lúc này mấy em gái xinh kia còn phải uốn những cánh tay tròn trịa dịu mềm múa điệu Grứ phiơrPah kngan rông Yang  trong tiếng ching dồn dập kia nữa ( nhưng amí Thông và  mấy phụ nữ lớn tuổi trong buôn lâu quá không cúng bến nước, nên quên mất vũ điệu này rồi. Đến lúc bà giáo già từ Buôn Sŭt tới dự lễ nhắc hỏi, thì đã chậm quá. Mấy chị em cứ hít hà tiếc hoài). Khấn xong thày cúng mời 3 người chủ chốt của buôn là già làng Aê Xim, đại diện dòng họ chủ bến nước Aê H’Răk và khoa buôn ama Nhân, mời cả ông chủ tịch xã nữa, theo thứ tự già trẻ cầm cần rượu trước, sau đó mọi người mới uống rượu lần lượt - n’năm mrinh

Đấy, hai lá trầu một sấp một ngửa cho biết các vị Yang linh thiêng đã nhận lời khẩn cầu của thày cúng rồi nhé.

Tiếng ching knah rộn ràng chuyển nhịp, báo chuyển sang lễ cúng sức khỏe cho dòng họ Ê Ban của chủ buôn. Một ché rượu nữa được đổ đầy nước, treo vô chiếc tai ché một chiếc kong - vòng đồng chúc phúc. Mâm lễ cũ được mang đi. Cũng những thứ lễ vật như vậy, nhưng là của con heo thứ hai. Bên cạnh Aê Lim bây giờ là người con trưởng của dòng họ Ê Ban. Lời Aê Lim ngân nga lúc vút lên cao như tiếng gió, lúc trầm trầm sâu thẳm như sông sâu. Ông kể về ơn nghĩa buôn làng không lúc nào quên người đã lập ra buôn Ea K’răk thuở nào. Dẫu rằng Khoa knơng buôn đã đi xa, nhưng trong tim, trong đầu mọi người, vẫn tôn vinh dòng họ Ê Ban. Cầu chúc sức khỏe cho con cháu hôm nay cũng là từ lòng biết ơn ấy. Xong lời khấn Aê Lim mời Amí Nhân cầm cần rượu, đeo vô tay bà chiếc vòng chúc phúc gỡ ra từ  nơi tai ché. Amí Nhân uống xong, hút ra đầy một chiếc bầu lớn, chuyền cho mọi người trong họ. Rượu được mời lần lượt những người trong dòng họ gia đình chủ buôn, nữ trước, nam sau. Mỗi người vừa ăn một miếng cơm, một miếng thịt, vừa uống một ngụm để nhận  lấy may mắn và sự ban phúc của các Yang.

H’An chăm chú theo dõi mọi lời nói và hành động của thày cúng. Cô rất tiếc vì bây giờ mới là lần đầu tiên trong đời được tham gia một lễ cúng theo phong tục truyền thống. Là con gái út của dòng họ, cô cũng được mời nhận sự ban phúc của các thần linh. Khó có thể kể hết cảm xúc vừa bồi hồi vừa xúc động. Tự dưng H’An thấy mắt ướt nhòe.

Tiếng sáo đinh buôt của ai đó chợt vút lên véo von, nâng niu câu hát K’ưt không nhịp điệu của già Aê Xim nghe thao thiết lạ “ hỡi buôn sang mình ơi. Hôm nay làng buôn đủ ăn, mặc đẹp. Cà phê chất đầy sàn, bắp treo đầy mái.Có ai còn nhớ ông bà ta xưa vất vả giữ từng giọt nước, gieo từng gốc lúa rẫy nuôi mình lớn khôn. Ơ cháu con, tiếng ching này mời linh hồn ông bà về chứng kiến buôn làng mình đổi thay…” . Amí Thông cũng nước mắt ròng ròng, bà nhớ biết mấy giọng kể khan Đam San, Đăm Di khi trầm lắng, khi cao vút rổn rảng  của ông nội thuở xưa. Nhớ những giấc mơ thời con gái quanh bếp lửa đêm đêm trong tiếng hát kể của ông, về những chàng dũng sỹ tài giỏi vồng ngực như trái núi, những nữ tù trưởng xinh đẹp tóc dài như con suối…  Bây giờ đâu còn nhiều người biết lấy vần lấy điệu mà hát, mà hát kể như thế nữa chứ. Bọn con gái con trai như H’An, Y Tân thì chăm chú lắng nghe. Bởi mới chỉ thấy các già làng hát vài câu trong những Liên hoan nghệ thuật dân gian của thành phố, chứ rút ruột gan ra mà hát tha thiết thế này thì cô nhà báo trẻ chưa bao giờ được nghe. Dường như gió cũng đang chậm lại, lặng đi bên ngoài nhà dài để lắng nghe, vì không thấy tiếng răng rắc giật cành, vặn lá nữa.

Tiếng ching lại một lần nữa chuyển nhịp, níu chân mời khách gần khách xa và người đại diện các dòng họ trong buôn cùng về nhà  họ hàng Aê Răk ăn bữa cơm cộng cảm. Chiếc đầu heo sẽ là phần trả công cho thày cúng. Còn việc chia sẻ mỗi gia đình một rẻo thịt đã được các yang ban phúc, cũng đã có amí Nhân và các chị em chăm lo để không ai bị thiếu, theo đúng tục lệ lâu đời của mình.

Nắng đã dừng trên ngọn đa cổ thụ nơi bến nước, tỏa ánh vàng ấm áp xuống khắp  mọi nẻo đường. Mùa mới bắt đầu bằng sự chúc phúc và ưng thuận của các vị thần linh, mang  niềm tin về  một năm bình an và tốt đẹp, trong lành như những giọt nước nguồn nơi đầu buôn, cho mọi gia đình trong buôn sang. Tín ngưỡng nào thì cũng vậy thôi, miễn trong tâm trí mình có sự tin tưởng, là chắc chắn sẽ đạt những điều ước muốn. Người miền xuôi chẳng có câu thành ngữ “ có thờ có thiêng, có kiêng có lành” đó sao? Cho dù là khó lắm giữa tập tục ông bà mình ngày xa xưa, với cuộc sống hiện đại hôm nay, thì  hãy cố chắt lọc lấy những gì thuộc về văn hóa của riêng tộc người mình mà gìn giữ. Ơ Yang ! H’An mong là như thế.

Tắt, tắt, tắt…tiếng ching đổ hồi kết thúc. Cứ như là âm thanh vang động và nhịp điệu náo nức của ching Knah chưa bao giờ rời xa buôn sang mình vậy. Lời ching knah xôn xao. Xôn xao một ngày nắng.

 

 

Bình luận

Tin tức & sự kiện